Chương 315
Editor: Từ chương này trở đi sẽ đổi ‘khế ước’ thành ‘khế ước’ nhé ^^
[Bang Eunji thích mình sao?]
Tách!
Trong lúc Jung Garam còn đang lẩm bẩm với vẻ không thể tin được thì một tiếng búng tay đột nhiên vang lên.
Tôi nhìn quanh, nhíu mày vì âm thanh chói tai ấy vẫn còn văng vẳng bên tai. Nhưng kỳ lạ thay, sau khi tiếng chuông biến mất, căn phòng bỗng dưng trở nên yên tĩnh như thể trong đây không còn ai khác.
"C… Chuyện gì đang xảy ra vậy...?"
Tôi nín thở và cẩn thận nhìn ra từ dưới gầm bàn để quan sát xung quanh. Chắc chắn có chuyện gì đó bất thường đã xảy ra.
Tôi đang thò đầu ra ngoài để nhìn ngó xung quanh thì đột nhiên, có người túm lấy váy tôi từ phía sau rồi nhanh chóng kéo tôi lên. Tôi giật mình, vùng vẫy và hét lên.
"A… Ai đó?!"
[...Ừm.]
Người vừa nhấc tôi lên lập tức xoay tôi lại để tôi có thể chiêm ngưỡng dung nhan của họ.
Chẳng mấy chốc, tầm nhìn của tôi lập tức bị bao phủ bởi mái tóc hồng bồng bềnh và đôi mắt xanh biếc đầy sắc sảo như thể cô ấy đang đeo kính áp tròng màu. Đó là 'Bang Eunji'.
"...Bang Eunji? Ơ! Đ… Đợi đã!!"
[.....]
Bang Eunji không đáp lại tiếng gọi của tôi, nhưng phản ứng của cô ấy khác hẳn trước đó. Cô ấy chớp mắt nhìn tôi, mắt nhìn chằm chằm vào mặt tôi, như thể cuối cùng cô cũng có thể hiểu được lời tôi nói.
Và ngay sau đó, cơ thể cô ấy bắt đầu tan chảy thành một loại chất lỏng nào đó rồi biến thành một khối thạch khổng lồ 'không biết tên'.
Tất nhiên, tôi vẫn bị kẹt trong... vật thể 'không xác định' đó... Nhưng tôi không cảm thấy quá lo lắng đến mức muốn chạy trốn, giác quan cảm nhận khủng hoảng của tôi vẫn chưa được kích hoạt. Bởi vì đây là một hiện tượng mà tôi đã từng trải qua.
'...Bang Eunji thật sẽ sớm xuất hiện mà thôi.'
Tóm lại, không gian thường biến đổi như này khi chủ nhân thực sự của vùng Ký ức này, mục tiêu ký kết khế ước, xuất hiện vào cuối [Hồi ức Oán linh].
Tôi háo hức nhìn khối thạch đang dần tan vỡ. Đúng như mong đợi, những khối thạch mềm nhũn, nhão nhoét ấy hòa quyện lại với nhau và biến thành một chú mèo hồng bóng loáng.
Tôi ngước nhìn đôi đồng tử dọc của con mèo và mở miệng với vẻ vừa phấn khích sự vừa sợ hãi.
“Bang Eunji...!"
[...Anh là ai?]
Cô cảm thấy hơi mệt mỏi, như thể vừa được đánh thức sau một giấc ngủ dài và sâu.
Tôi cảm nhận được sự cảnh giác, sự tò mò yếu ớt và sự cam chịu sâu sắc trong giọng nói của Bang Eunji. Tôi tự hỏi tại sao cô ấy lại cảm thấy như vậy, nhưng nhờ vào kinh nghiệm đối phó với nhiều loại [Hồi ức Oán linh] khác nhau, tôi đã có thể ổn định lại và nói chuyện với cô ấy một cách bình tĩnh.
"Tên tôi là Choi Yikyung... Tôi là một Chiêu hồn sư. Tôi đến đây để lập khế ước với cô."
[...Chiêu hồn sư?]
Trong câu trả lời của Bang Eunji không hề có biểu hiệu chế giễu hay chút nghi ngờ nào về điều cô không biết. Cô ấy chỉ đơn giản là không phản ứng gì cả và nhìn xuống đỉnh đầu tôi một cách vô cảm.
Đầu tiên, tôi lấy ra bản khế ước mà Seo Dawon đã chuẩn bị ra và đưa cho Bang Eunji xem, cô ấy vẫn im lặng. Sau đó, tôi tiếp tục giải thích một cách bình tĩnh.
"Nếu cô ký khế ước với tôi, cô có thể tác động đến thế giới thật một lần nữa với tư cách là Hầu cận của tôi."
[.....]
"Cô không muốn... trả thù những kẻ đã phản bội sao?"
[Tôi muốn.]
Trái ngược với câu trả lời không chút do dự của mình, thái độ của Bang Eunji có vẻ quá thản nhiên và hờ hững so với một người lẽ ra phải đắm chìm trong mong muốn trả thù.
Nó hoàn toàn khác với việc cô che giấu sự kích động, bồn chồn của mình để giữ vẻ mặt bình tĩnh. Cảm giác yếu đuối và mệt mỏi bao trùm cô như một màn sương mù nặng nề, như thể cô đã hoàn toàn kiệt sức, chẳng còn gì sót lại bên trong cả. Tôi có nên nói là… nó giống như… một người đã chấp nhận cái chết không?
'... Không thể nào, cô ấy đã bỏ cuộc rồi sao?'
Tôi bối rối trước phản ứng bất ngờ của cô ấy, nhưng may mắn thay, Bang Eunji vẫn đang đọc [Khế ước Oán linh] mà Seo Dawon đã soạn ra. Tôi cũng yên tâm được phần nào vì nếu không có hứng thú, cô ấy sẽ không thèm nhìn nó.
Tuy nhiên, Bang Eunji vẫn im lặng một lúc lâu ngay cả sau khi đọc xong khế ước. Cô liếm kỹ đôi chân mèo mềm mại, mịn màng của mình rồi đáp lại ánh mắt lo lắng của tôi.
"Chắc sẽ không có chuyện… cô không ký khế ước đâu nhỉ?"
[.....]
Bang Eunji vẫn không trả lời câu hỏi tiếp theo của tôi.
Do quá lo lắng, tôi chen vào giữa hai bàn chân mèo lông xù của Bang Eunji và giữ chặt chúng. Tôi muốn nói bất cứ điều gì có thể thu hút sự chú ý của cô ấy.
Người đầu tiên xuất hiện trong tâm trí tôi là Seo Dawon.
"Seo Dawon cần cô."
[Tôi biết mà… Hội trưởng sẽ luôn cần tôi.]
Bang Eunji chậm rãi chớp mắt rồi trả lời. Tuy nhiên, câu trả lời cũng chỉ dừng lại ở đó mà không có thêm lời nào khác.
Tôi ngước nhìn Bang Eunji, sửng sốt trước thái độ bất ngờ của cô ấy. Nếu không có Seo Dawon, cô ấy sẽ chỉ cam chịu và chết thôi sao? Tuy nhiên, bất chấp sự đấu tranh nội tâm của tôi, cô ấy đột nhiên đặt ra một số câu hỏi ngẫu nhiên.
[Anh đã bao giờ muốn thứ gì đó nhưng không biết làm thế nào để có được nó chưa?]
"Cái gì?"
[Anh đã bao giờ thích một người mà người đó chắc chắn sẽ không bao giờ thích lại bạn chưa?]
“.....”
Tôi nhìn chằm chằm vào đôi mắt xanh biếc của Bang Eunji, trông chúng có hơi mơ màng. Lần đầu tiên, cô ấy bật cười khi nhìn thấy dáng vẻ há hốc mồm đầy ngốc nghếch của tôi. Tuy nhiên, tiếng cười ấy lại biến thành sự trống rỗng, như thể không có chút cảm xúc nào bên trong.
[Ha ha...]
“Đợi đã. Vậy thì, cô..."
[Eunji vẫn tò mò cho đến khi bị chặt đầu. Còn Jung Garam...]
“.....”
[Chuyện gì đã xảy ra với cậu ấy?]
“.....”
[Ờ thì... Có lẽ cậu ấy cũng đã chết rồi. Dù sao thì việc cậu ấy giỏi nhất là gây thù chuốc oán mà...]
“.....”
[Đôi khi Eunji cũng muốn bóp cổ cậu ấy đến chết.]
Vừa nói, Bang Eunji vừa dang rộng hai tay, đầu vẫn cúi xuống.
Chỉ khi đó tôi mới có thể an toàn đặt chân xuống đất, nhưng trái tim tôi lại bị kéo vào một vũng lầy sâu hơn. Nghĩ đến việc Bang Eunji thích Jung Garam, thật không thể tin được. Nhưng Jung Garam...
"Garam… có vẻ như cậu ấy không biết gì về cảm xúc của cô thì phải?"
Vì cậu ấy luôn gọi Bang Eunji là đồ điên khùng, nên tôi cảm thấy mình không còn lựa chọn nào khác ngoài việc nêu vấn đề này ra.
Bang Eunji nghe tôi nói vậy thì mỉm cười khúc khích rồi trả lời.
[Không chỉ Jung Garam đâu, Eunji cá là chẳng có ai biết chuyện này hết? Không ai quan tâm đến Eunji cả.]
“Cái gì? N… Nhưng mà...”
Tôi ngạc nhiên trước lời nhận xét đầy mỉa mai của Bang Eunji và cố gắng bác bỏ chúng. Tuy nhiên, cô ấy vẫn tiếp tục lặp lại câu nói nhuốm màu cô đơn đó, rằng 'Không ai quan tâm đến Eunji hết.', như thể đang tự nói chuyện với chính mình.
[Lúc đầu, Eunji cũng không hứng thú với kiểu người như cậu ấy đâu.]
“.....”
[Nhưng ngay cả khi sự hứng thú của tôi tăng lên.... Jung Garam cũng chẳng có phản ứng gì khác ngoài việc trêu chọc hết. Cứ như cậu ấy muốn tôi biến mất vì tôi quá phiền phức vậy. Ban đầu Eunji cũng cố gắng tử tế với cậu ấy lắm chứ.]
“.....”
[Không thể nhầm lẫn được, cậu ấy chắc chắn là một tên tâm thần.]
“.....”
[Dù Eunji có đối xử tốt với cậu ấy như nào thì cậu ấy cũng không bao giờ thừa nhận tôi.]
Sau khi chống cằm lên lòng bàn tay, Bang Eunji hỏi lại tôi như muốn được xác nhận.
[Lúc đầu tôi cũng đối xử tốt với anh lắm đúng không?]
"...Ờm?"
[Rốt cuộc thì ai lại đi bỏ nhiều tiền như thế chỉ để mua một con chuột hamster chứ? Tôi mua cho anh một căn nhà nè, mặc cho anh quần áo đẹp nè... Ngay cả đống hạt hướng dương mà tôi cho anh cũng đều là hạt hữu cơ hết đó.]
"À… Ừmmn.... C…Cảm ơn nha."
Nghe những lời lẽ trẻ con và ích kỷ của cô ấy, tầm nhìn của tôi như muốn tối sầm lại sau cơn sang chấn, dù cho tất cả những hành động đơn phương đó đều xuất phát từ tình yêu. Việc Garam hoàn toàn không nhận ra tình cảm của Bang Eunji cũng chẳng có gì lạ cả.
Tuy nhiên, tôi không thể nói thẳng ra như vậy được nên tôi đành phải mở miệng để an ủi Bang Eunji.
"Ừm… Nhưng mà... Cô có biết Garam thích gì không vậy?"
[Ờ thì... Dù cậu ấy giả vờ như không có chuyện gì, nhưng tôi biết cậu ấy thích tra tấn và giết người.]
“Hả? À, đúng rồi...”
Dĩ nhiên là tôi biết Jung Garam có khuynh hướng như vậy, nhưng nghe những lời đó từ chính miệng Bang Eunji mới khiến tôi cảm thấy bị sốc.
Sau đó, vì đó không phải là câu trả lời tôi đang tìm kiếm, nên tôi bình tĩnh thu hẹp phạm vi câu hỏi của mình.
"Cái này... Ngoài giết người ra nhé. Ý tôi là vật phẩm hay mấy thứ đại loại vậy… Cô có biết cậu ấy thích gì không?"
[Có chứ. Nhìn cách cậu ấy hay lựa hết rau trong đồ ăn của mình ra là biết cậu ấy rất thích ăn thịt rồi. Garam-kun cũng không thường xuyên uống mấy thứ như cola lắm. Cậu ấy thích thịt bò hơn thịt lợn, thích caramel hơn kẹo cao su… Eunji cũng biết cậu ấy sưu tập mấy bức tượng neon của Aonz. Khó khăn lắm tôi mới tìm thấy phiên bản năm 2007, vậy mà sau khi biết tôi đã có chúng trước, Garam-kun thậm chí còn đột nhập vào nhà tôi để lấy trộm chúng! Cái tên ngốc này...! Eunji định tặng những bức tượng đó cho cậu ấy vào ngày sinh nhật mà… nhưng vì cậu ấy đã ăn trộm chúng nên tôi tức giận đến mức gửi cho cậu ấy một đôi giày tăng chiều cao để làm quà sinh nhật luôn.]
💬 Bình luận (0)