<<<<<<< Updated upstream [Novel] Sự Sống Sót Của Kẻ Chiêu Hồn (260 - hết) - Chương 311 - Navy Team ======= [Novel] Sự Sống Sót Của Kẻ Chiêu Hồn (260 - hết) - Chương 311 - Lazy Comics >>>>>>> Stashed changes
Chương 311

Chương 311

Tất nhiên, cuộc sống của tôi trở nên thoải mái hơn rất nhiều, nhưng cảm giác lo lắng đang dằn vặt tâm trí tôi vẫn chưa biến mất. Suy cho cùng, nếu tôi không có ý định sống ở đây mãi mãi, thì việc thích nghi với cuộc sống như thế này cũng chẳng có ý nghĩa gì hết.

'Không có cách nào để tránh sự chú ý của 'Seo Dawon' và gặp được Bang Eunji sao?'

Tôi đã suy nghĩ kỹ về chuyện đó rất nhiều lần.

Mặc dù 'Seo Dawon' thường xuyên đưa tôi đi khắp nơi, nhưng không phải lúc nào chúng tôi cũng ở bên nhau. Anh ta sẽ để tôi trong văn phòng sau giờ làm việc rồi rời đi trong vài tiếng với lý do có cuộc họp hoặc cái gì đó khác.

'Nếu mình tận dụng tốt khoảng thời gian đó, có thể mình sẽ gặp được Bang Eunji...'

Tuy nhiên, có một vấn đề là anh ta luôn khóa cửa nhà mỗi khi đi vắng.

'Seo Dawon' chỉ mở cửa khi anh ta có mặt ở đó và lấy đi lối thoát duy nhất của tôi mỗi khi rời đi. Nói cách khác, tôi không thể tự mình ra khỏi đây khi anh ta đi vắng.

Lần trước, tôi đã thử thoát ra ngoài qua cửa sổ, nhưng cửa sổ không mở được...

'Seo Dawon' thậm chí còn sử dụng một số kỹ năng đặc biệt lên ngôi nhà này. Dù đây chỉ là một ngôi nhà búp bê, nhưng nó vẫn có nước nóng, có thể nấu ăn bằng bếp từ và đèn cũng có thể bật tắt. Do đó, việc không thể mở cửa sổ hoàn toàn phản ánh ý muốn của 'Seo Dawon'.

'Mình phải nói gì để có thể rời khỏi nơi này đây…’

Tôi vắt óc nghĩ cách trốn thoát mà không khiến ‘Seo Dawon’ nghi ngờ vì tôi biết, chỉ cần tôi nói sai một lời thôi cũng có thể khiến anh ta thêm phần cảnh giác.

'Mình có nên nói là mình muốn ra ngoài đi dạo không?'

Tuy nhiên, nếu tôi dùng cách này, cùng lắm thì 'Seo Dawon' sẽ đặt tôi lên tay anh ta để tôi có thể 'quan sát' một chút. Thậm chí, nếu không cẩn thận, anh ta có thể sẽ nghi ngờ việc tại sao tôi lại muốn ra ngoài đến vậy.

‘Hay là mình nhờ anh ta gọi Bang Eunji đến đây?'

Tuy nhiên, khả năng 'Seo Dawon' làm theo cách này là rất thấp. Với lại tôi cũng không có lý do chính đáng nào để yêu cầu gặp Bang Eunji cả... Anh ta đã từng phản ứng rất gay gắt khi tôi chỉ hỏi thăm tình hình của cô ấy.

“Haaah...”

Một tiếng thở dài thườn thượt thoát ra khỏi miệng tôi.

Trong lúc tôi đang vò đầu bứt tóc và suy nghĩ liên tục, 'Seo Dawon' đột nhiên xông vào văn phòng với một tiếng động lớn.

Ngay sau đó, anh ta lập tức mở khóa chốt cửa trước của ngôi nhà búp bê rồi mở cửa. Sau đó, anh ta kiểm tra tôi, người đang ngồi trên ghế sofa. Khoảnh khắc ánh mắt chúng tôi chạm vào nhau, tôi không thể khống chế được biểu cảm của mình.

[Có chuyện gì vậy?]

"......Hả?"

[Đầu cậu có đau không?]

Có lẽ 'Seo Dawon' đã nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của tôi.

“.....!”

Lúc này, một ý tưởng tuyệt vời bất chợt lóe lên trong đầu tôi. Vì vậy, tôi nhanh chóng nhập vai, thuận theo lời nói của anh ta mà nhíu mày nhiều hơn. Tôi tránh ánh mắt anh ta trong lúc giả vờ yếu đuối và thiếu năng lượng.

"Đ... đau quá."

[Đau nhiều lắm hả?]

"Ừm..."

[Đột nhiên bị sao?]

Tôi biết rõ vẻ mặt lúc nói dối của mình trông gượng gạo đến mức nào nên tôi cố gắng hết sức để tránh ánh mắt của 'Seo Dawon'. Vì vậy, tôi quay người lại và vùi mặt vào lưng ghế sofa. Tuy nhiên, ngay khi tôi dụi trán vào lớp nhung mềm mại ấy, vai tôi đã bị nắm chặt.

'M…mình bị phát hiện rồi sao...?'

Khi tôi giật mình quay lại, ngạc nhiên nhìn 'Seo Dawon', anh ta đang nhìn tôi chằm chằm với vẻ mặt nghiêm trọng chưa từng thấy.

Anh ta đặt ngón trỏ lên trán tôi, không phải để ấn hay đẩy tôi ra như đã làm trước đó, mà là để cố gắng kiểm tra nhiệt độ của tôi.

Nhưng khi vừa chạm vào trán tôi, anh ta lập tức rụt ngón tay lại và lẩm bẩm một mình.

[Đúng là ngốc mà...]

"Ờm… Hả?”

[Chờ một chút. Tôi sẽ đi lấy nhiệt kế.]

Sau đó, 'Seo Dawon' rời khỏi văn phòng.

Tôi ngơ ngác nhìn về phía cánh cửa anh ta vừa rời khỏi, rồi đột nhiên nhận ra: 'Seo Dawon' đã rời đi mà không khóa cửa ngôi nhà búp bê. Chắc là do vội quá nên anh ta thậm chí còn không đóng cửa văn phòng một cách cẩn thận, vậy nên tôi có thể nhìn thoáng ra bên ngoài qua một khe hở. Chẳng lẽ… anh ta đã bối rối khi nghe rằng tôi bị ốm sao?

“...Tự dưng mình cảm thấy hơi áy náy..."

Tôi gãi má. Tôi không thể bỏ qua cơ hội này được, vậy nên tôi nhanh chóng rời khỏi ngôi nhà búp bê. Tôi tiếp tục bước đi trên tấm thảm, nhưng khi giẫm lên chiếc bàn cứng, một cảnh giác căng thẳng kỳ lạ bắt đầu dâng lên trong lòng tôi.

“Thứ này cao hơn mình nghĩ...”

Tuy nhiên, vấn đề là ngay khi đứng ở mép bàn, độ cao không tưởng của nó khiến tôi cảm thấy sợ hãi.

'Nếu ngã từ đây xuống, dù mình không chết thì cũng sẽ bị thương nặng mà thôi...'

Thay vì nán lại, tôi nhanh chóng đi qua phía bên kia bàn làm việc. Tôi không biết khi nào 'Seo Dawon' sẽ quay lại và nhét nhiệt kế cho tôi.

Và rồi, tôi tìm thấy một cái thùng rác với đống tài liệu hoặc thứ gì đó tương tự đã bị cắt thành từng mảnh nhỏ bên dưới. Thùng rác được đặt ngay cạnh bàn làm việc, thoạt nhìn, những mảnh giấy vụn ấy chồng chất cao đến mức cần phải có người sớm xử lý cái đống này.

"...Giờ mà nhảy xuống thì mình có chết không ta?"

Tôi nuốt nước bọt và nhìn xuống. Sau đó, tôi nhìn vào cánh cửa văn phòng phía sau mình. Cảnh tượng cánh cửa ấy có thể mở toang bất cứ lúc nào chiếm trọn tầm nhìn của tôi. 

"...Chết tiệt!”

Tôi đứng trên mép bàn, toàn thân run rẩy. Dù cả bên trong lẫn bên ngoài cơ thể đều đang gào thét, tôi vẫn nhảy xuống. Tôi có linh cảm nếu không trốn thoát vào lúc này, tôi sẽ không còn cơ hội nào nữa.

Soạt…!

May mắn thay, đúng như tôi dự đoán, những mảnh tài liệu bị xé vụn như sợi mì này đã đóng vai trò rất tốt trong việc làm đệm lót cho tôi.

Hơn nữa, do không bị rơi sâu vào thùng rác như tôi lo sợ, nên tôi có thể bám lấy vành thùng rác và kéo mình sang phía bên kia. Mặc dù thùng rác khá cao, tôi vẫn có thể nhẹ nhàng đáp xuống sàn bằng cách trượt xuống và bám lấy  góc thùng rác bằng tay.

"Phù... Haah… Trời đất…”

Tất nhiên, tôi không hề muốn trải nghiệm cảm giác này một lần nào nữa. Tôi nuốt nước bọt và ngước nhìn cái bàn mà tôi đã ngã xuống. Phải nói là nó cao đến chóng mặt. Ý tôi là… cảm giác như tôi đang nhìn lên một tòa nhà 5 tầng vậy… Tôi ngồi một lúc, nhưng tôi không để bản thân chìm đắm trong cảm giác này quá lâu.

“Đi thôi...!”

Tôi chạy về phía cửa nhanh nhất có thể. Thực tế là cái ý nghĩ 'Seo Dawon' có thể quay lại bất cứ lúc nào và bắt gặp tôi trước cửa văn phòng anh ta khiến đùi tôi tê dại.

Tôi thở hổn hển, đi đến cửa và nhìn ra ngoài qua khe hở nhỏ. May mắn thay, không có âm thanh chuyển động nào trong hành lang hết.

"Haah...”

Tôi cẩn thận quan sát hai bên hành lang để tìm chỗ trốn và rồi,  tôi tìm thấy một cái bình chữa cháy cách đó không xa.

Tôi nửa lăn nửa chạy về phía bình chữa cháy và núp ở đó. Và gần như cùng lúc đó, tôi thấy một người khác ở phía đối diện cũng đang nhanh chóng chạy về phía tôi.

Đó là 'Seo Dawon'.

".....".

Tôi thấy anh ta đang cầm thứ gì đó trong tay, nhưng tôi lắc mạnh đầu.

Không còn thời gian để cảm động nữa. 'Seo Dawon' sẽ sớm nhận ra tôi đã biến mất và trốn thoát, rồi anh ta sẽ bắt đầu tìm kiếm khu vực xung quanh đây.

Tôi vỗ nhẹ vào đùi mình để thả lỏng cơ rồi quay lưng lại chạy.

***

[Chúng tôi xin nhắc lại: Tất cả nhân viên trong tòa nhà phải hợp tác với hoạt động tìm kiếm chú chuột hamster màu vàng nâu và hãy báo cáo ngay cho ngài 'Seo Dawon' nếu phát hiện ra tung tích. Ngoài ra, dựa theo chỉ thị, mọi người phải bắt sống chú chuột hamster và tuyệt đối không được dùng vũ lực để bắt giữ trong bất kỳ trường hợp nào.]

Kế hoạch trốn thoát đầy tham vọng của tôi đã bị phát hiện chỉ trong vòng chưa đầy một giờ.

Và bây giờ, tôi đang trốn trong khe hở của ống thông gió để tránh ánh mắt của mọi người, mặc dù tôi không chắc chỗ trốn này có thể cầm cự được bao lâu.

"'Seo Dawon', cái đồ khốn nạn điên khùng này...!"

Một âm thanh báo động kỳ lạ đột nhiên vang lên khắp tòa nhà 30 phút sau khi tôi chạy khỏi phòng. Khoảnh khắc âm thanh đó xuất hiện, mọi người trong văn phòng đều xôn xao bàn tán và đứng dậy khỏi chỗ ngồi với vẻ mặt lo lắng. Điều này chứng tỏ âm thanh đó không được bình thường, nó không phải thứ thường được phát thông qua loa phát thanh.

Ngay sau đó, 'Seo Dawon' mặt dày phát đi thông báo kêu gọi mọi người giúp tìm chú hamster bị lạc của mình. Tất nhiên, tôi đoán là anh ta sẽ cố gắng tìm tôi, nhưng tôi không ngờ anh ta lại làm đến mức công khai phát loa thông báo, như thể tôi là một đứa trẻ bị lạc trong công viên giải trí vậy.

Tất nhiên, tôi đã cố gắng tránh ánh mắt của người khác theo như kế hoạch ban đầu của mình, tôi nghĩ mình sẽ có nhiều sự lựa chọn hơn vì với họ, tôi chỉ là một chú chuột hamster bình thường... Nhưng giờ đây, mọi người trong tòa nhà đều lục soát kỹ lưỡng khắp hành lang, chiếu đèn pin vào đủ mọi ngóc ngách. Rõ ràng là nếu tôi đi lang thang trong tình huống này, tôi sẽ bị phát hiện ngay lập tức.

Tôi không thể đoán trước được điều gì sẽ xảy ra với mình nếu tôi bị bắt và trả lại cho 'Seo Dawon'. Vì anh ta đã nói trong loa phát thanh rằng nhất định phải bắt sống mà không làm tôi bị thương, nên tôi không nghĩ anh ta sẽ giết tôi, nhưng... điều đó không có nghĩa là anh ta sẽ tha cho tôi.

“Giờ mình không thể để bị bắt được...”

Trên hết, tôi có một linh cảm mạnh mẽ rằng nếu tôi bị bắt ở đây, [Hồi ức Oán linh] sẽ thất bại. Linh cảm của tôi không phải lúc nào cũng đúng, nhưng không biết vì sao, nỗi lo lắng rằng tôi sẽ không bao giờ gặp lại Bang Eunji được nữa nếu tôi không gặp cô ấy ngay bây giờ đang dâng lên trong tôi.

Vì vậy, tôi ẩn mình sâu hơn trong ống thông gió, lắng nghe tiếng bước chân đang đến gần. Cảm giác lo lắng cứ gào thét trong tâm trí tôi khi tôi cố gắng bò đến nơi mà ánh sáng không thể chiếu tới, nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác.

Cài đặt

180%
14px
Chương 317
Chương 316
Chương 315
Chương 314
Chương 313
Chương 312
Chương 311
Chương 310
Chương 309
Chương 308
Chương 307
Chương 306
Chương 305
Chương 304
Chương 303
Chương 302
Chương 301
Chương 300
Chương 299
Chương 298
Chương 297
Chương 296
Chương 295
Chương 294
Chương 293
Chương 292
Chương 291
Chương 290
Chương 289
Chương 288
Chương 287
Chương 286
Chương 285
Chương 284
Chương 283
Chương 282
Chương 281
Chương 280
Chương 279
Chương 278
Chương 277
Chương 276
Chương 275
Chương 274
Chương 273
Chương 272
Chương 271
Chương 270
Chương 269
Chương 268
Chương 267
Chương 266
Chương 265
Chương 264
Chương 263
Chương 262
Chương 261
Chương 260

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.