<<<<<<< Updated upstream [Novel] Sự Sống Sót Của Kẻ Chiêu Hồn (260 - hết) - Chương 299 - Navy Team ======= [Novel] Sự Sống Sót Của Kẻ Chiêu Hồn (260 - hết) - Chương 299 - Lazy Comics >>>>>>> Stashed changes
Chương 299

Chương 299

“Nếu tôi nói muốn... anh sẽ cho tôi máu của anh chứ?"

Sau khi im lặng nhìn hồi lâu, Garam do dự hỏi.

Cậu ấy có vẻ hơi hối hận. Thế nhưng, tôi có thể thấy Garam đã phải đấu tranh với cơn khát máu của mình nhiều đến mức nào thông qua ánh mắt mong đợi, tràn đầy hi vọng của cậu ấy. Dù cho Seo Dawon hay Kim Ollim có cố gắng ngăn cản cậu ấy như thế nào đi chăng nữa, thì cứ cái đà này...

“Nhưng trước đó, hồi tôi còn nằm viện… cậu từng cắn cổ tôi một lần rồi đúng không?”

Vậy nên, tôi quyết định hỏi cậu ấy câu hỏi đã ám ảnh tôi mấy bữa nay. Vẻ mặt Garam có chút kỳ lạ, sau khi mím chặt đôi môi nứt nẻ của mình vài lần, cậu ấy thở dài rồi trả lời.

"Đúng vậy."

"Trước đây cậu từng làm chuyện này bao giờ chưa?"

“Chưa? Nhưng... dạo này tôi đói lắm. Khó khăn quá trời luôn...”

Điều đó có nghĩa sự việc này có thể xảy ra lần nữa nếu Garam có cơ hội trong tương lai.

Tôi không biết liệu việc nói thẳng mọi chuyện ra như thế là vì cậu ấy thành thật hay do chưa kịp nghĩ ra biện pháp đối phó, nhưng dù sao, Garam lúc này trông giống như một đứa trẻ đang bị anh trai la mắng vậy. Nhìn vẻ mặt tội lỗi và đói khát cùng tồn tại trên khuôn mặt của Jung Garam, một cảm giác đồng cảm kỳ lạ đột nhiên nảy sinh trong tôi.

Tôi do dự một lúc rồi gật đầu. Tất nhiên, tôi muốn rõ ràng rằng quyết định này của tôi không hoàn toàn bị ảnh hưởng bởi cảm xúc.

Thực ra, tôi vẫn luôn nghĩ rằng cơn khát máu của hầu cận là một phần  trong đặc tính của “Chiêu hồn sư”, vậy nên tôi vẫn luôn suy nghĩ cách làm thế nào để tận dụng nó vì lợi ích của cả tôi lẫn hầu cận của mình. Chỉ là bây giờ, tôi vẫn chưa bày tỏ suy nghĩ này cho ai biết.

Garam nhìn chằm chằm vào tôi một lúc, trên mặt hiện lên vẻ gần như không thể tin được.

"..... Thật sao?”

Tuy nhiên, khi tôi gật đầu lần nữa, Garam nhanh chóng tiến đến và nắm chặt lấy tôi. Tôi có thể cảm thấy bàn tay đang siết chặt vai mình của cậu ấy. Sau đó, Garam nhìn chằm chằm vào gáy tôi, tôi gần như có thể tưởng tượng được cảnh nước dãi chảy ra từ miệng cậu ấy.

Tức giận vì ánh mắt đó, tôi che đi phần da cổ mỏng manh của mình khỏi taầm nhìn của Jung Garam. Sát thủ trẻ tuổi lập tức cau mày và hỏi tôi bằng giọng hơi rưng rưng.

"Gì đây… anh đang đùa tôi đấy à?"

“Không có. Chỉ là tôi không có ý định truyền máu cho cậu theo cách thông thường thôi.”

Garam nghiêng đầu nhìn tôi.

“Vậy anh muốn tôi uống thế nào?”

"Có thể dùng thứ tương tự như ống tiêm… Tôi sẽ dùng nó để lấy máu vào túi máu rồi đưa nó cho cậu.”

"...."

Garam ngẩng đầu lên, như thể đang suy nghĩ, nhưng rồi cũng nhanh chóng đồng ý rằng phương pháp của tôi hợp lý hơn. Trong chớp mắt, cậu ấy buông thõng hai tay đang nắm chặt lấy vai tôi và ngoan ngoãn buông tôi ra.

“Như vậy cũng tốt hơn cho anh đúng không?”

“Thật ra, dù có dùng cách nào thì tôi cũng không ngại gì hết... chỉ là tôi không muốn cổ mình bị gãy khi cậu cắn tôi thôi.”

Đó là một trong những lý do của tôi.

Tôi hơi rùng mình, một cơn ớn lạnh chạy dọc theo sống lưng, nhưng khi nhìn chằm chằm vào hàm răng nanh sắc nhọn của Jung Garam, tôi cố gắng ổn định lại tâm trí của mình.

Tôi đứng dậy trước. Trong đầu thầm nghĩ bản thân sẽ tìm thử mấy cái dụng cụ như ống tiêm hoặc tương tự. Tuy nhiên, người có thể có những thứ đó lại là...

Rầm…!!!

Tuy nhiên, cánh cửa lại mở ra, cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi và Seo Dawon, trên tay cầm cốc nước đầy, nhìn chúng tôi.

Tôi giật mình, lo lắng liệu anh ấy có nghe lén cuộc trò chuyện của chúng tôi hay không, nhưng xét theo biểu cảm của Dawon thì tạm thời là vẫn chưa. Anh chỉ cau mày nhìn Garam, như thể đã phát hiện ra cậu ấy quá muộn.

'À...! Đúng rồi, Seo Dawon có nói anh ấy đã niệm phép cho căn phòng này rồi mà.'

Tôi khá bối rối khi thấy Dawon không nói gì về kế hoạch của mình, nhưng sau đó, tôi chợt nhớ ra rằng căn phòng này đã được trang bị khả năng cách âm.

Mặc dù đó là kỹ năng được sử dụng vì mục đích đen tối của Seo Dawon, nhưng lần này nó thực sự đã giúp ích cho tôi. Thực ra, tôi có ý định nói với anh ấy về kế hoạch của mình sau khi bắt tay vào thực hiện. Chỉ là tôi hơi lo lắng...

Dù sao thì, Seo Dawon vẫn tiến gần đến Jung Garam mà không hề nhận ra bản thân đã bị lừa. 

“Cậu vào đây từ khi nào?"

Garam đảo mắt một lúc, nhìn tôi, rồi mỉm cười.

"Lén lút đột nhập lúc anh còn đang nấu ăn chăng?"

“Cậu ta có làm gì em không?”

Câu hỏi tiếp theo của Seo Dawon hướng về tôi. Tôi lặng lẽ lắc đầu.

Seo Dawon liếc nhìn tôi và Jung Garam với vẻ nghi ngờ. Nhưng chẳng mấy chốc, anh ấy lại buông Garam ra, dường như không nhận ra điều gì bất thường. Trước khi đóng cửa rời đi, Garam quay sang nháy mắt với tôi.

Cạch…

Khi cánh cửa đóng lại, Seo Dawon đưa cho tôi một cốc nước. Tôi lơ đãng nhận lấy rồi ngồi xuống giường. Vừa uống, tôi vừa ngước lên thì thấy anh ấy đang nhìn tôi với vẻ mặt khó chịu.

"Em vừa nói chuyện gì với Garam?"

“...Ừm, bọn tôi thật sự không nói gì với nhau cả. Lúc mở mắt ra, cậu ấy đã ở ngay bên cạnh rồi.”

Hiển nhiên, Seo Dawon không hề tin lời tôi nói. Anh nheo mắt nhìn xuống tôi đang uống nước rồi thì thầm bằng giọng nhẹ nhàng.

"Em có biết là khuôn mặt khi nói dối của em dễ thương lắm không?"

“Kh.. Khụ…”

Thấy tôi bị bắt quả tang khi đang đang uống nước, Seo Dawon quỳ một chân xuống, nhặt vài tờ giấy từ hộp khăn giấy trên bàn rồi đưa cho tôi.

Dù cho tôi có cố tình bịa ra đủ thứ lý do thì thông qua phản ứng của tôi vẫn có thể thấy rõ có điều gì đó mờ ám đang diễn ra. Nhưng thay vì ngoan ngoãn thú nhận, tôi đỏ mặt, giật lấy khăn giấy trên tay Seo Dawon để phản đối anh ấy.

"Này… Anh bớt nói mấy lời kỳ lạ đó đi!"

“Tôi chỉ nói những gì tôi thấy thôi mà. Tại sao chứ?"

“.....”

“Tôi thậm chí còn chưa ‘hỏi thăm’ em câu nào.”

Seo Dawon bình tĩnh nhìn tôi rồi trả lời. Anh ấy cảm nhận được tôi đang âm mưu thứ gì đó với Garam, nhưng có vẻ anh ấy không có ý định xen vào. Tuy nhiên...

Anh thở dài một hơi rồi ngồi xuống cạnh tôi.

“Em đang trả thù tôi sao, Choi Yikyung?"

“Trả thù cái gì chứ?"

"Cách tôi... làm mọi việc theo ý mình mà không nói với em trong quá khứ.”

“.....”

Thực ra đó không hẳn là trả thù, nhưng nhìn cách Seo Dawon nhìn tôi với vẻ mặt nửa bực bội nửa lo lắng… thành thật mà nói thì… tôi thích lắm.

Nhìn vào mắt anh, tôi lại nhớ đến khuôn mặt của Seo Dawon khi gặp lại Ryu Hyerin lúc bình minh, trong đôi mắt đó ẩn chứa sự khinh bỉ lạnh lùng cùng sát khí. Dawon không biết tôi đã phải cố gắng rất nhiều để ngăn bản thân không kiểm tra [Tâm trạng hiện tại] sau lưng anh ấy.

Chậm rãi kéo mình ra khỏi dòng suy nghĩ, tôi khẽ cười và nắm chặt tay Seo Dawon.

“Không phải vậy đâu... chỉ là tôi không muốn chia sẻ mọi suy nghĩ của mình với anh thôi, Dawon à."

“.....”

“Tôi không có ý muốn đẩy anh ra xa... Tôi biết sự quan tâm anh dành cho tôi có phần hơi ám ảnh.”

Tôi nói nhẹ nhàng, cố gắng không tỏ ra quá lạnh lùng. Seo Dawon nở nụ cười gượng gạo và nhẹ nhàng vuốt má tôi.

"Vậy tức là em đang lên một kế hoạch nào đó mà tôi sẽ rất lo lắng nếu tôi biết chuyện nhỉ.”

".....”

Tôi hơi bất ngờ trước câu trả lời của anh ấy. Nhưng dưới sự nghi ngờ của Seo Dawon, tôi quyết định thừa nhận kế hoạch của mình vì dù sao thì sớm muộn gì anh ấy cũng sẽ nhận ra. Vì vậy, tôi thở dài và thú nhận tất cả.

“Tôi chỉ nghĩ đến việc... lấy một ít máu.”

Vừa dứt lời, Seo Dawon liền nhíu mày, lạnh lùng nói.

“Không được.”

“...Tôi không nói là tôi sẽ trao tất cả máu cho mọi người. Chỉ là nếu như có thứ này, hình phạt về khoảng cách của mấy anh có thể sẽ được giảm bớt. Tôi muốn cân nhắc đến việc sử dụng nó…”

“Tôi nói không là không. Em đang tính biến mình thành vật thí nghiệm à?"

Seo Dawon nắm chặt cánh tay tôi với vẻ mặt cứng rắn. Sau đó, anh im lặng nhìn tôi chằm chằm với đôi môi mím chặt.

"Dạo này em cư xử rất kỳ lạ."

Anh lẩm bẩm như đang bực bội. Nhưng tôi không hề trả lời. Điều này chỉ càng khẳng định suy nghĩ của tôi về việc Seo Dawon quá lo lắng cho sự an toàn của tôi tới mức bệnh hoạn.

Không ai lại chết chỉ vì mất một ít máu cả. Và nếu linh cảm của tôi là đúng, tôi có thể giảm nhẹ hình phạt chỉ bằng một lượng máu nhỏ. Vậy nên tất nhiên, tôi sẽ tận dụng điều này.

Cũng chẳng phải tôi định cắt cổ tay mình hay gì hết, tôi chỉ định lấy một ít máu để thử độ an toàn rồi lấy một lượng vừa đủ để không gây ảnh hưởng tới sức khoẻ thôi. Tuy nhiên, đúng như dự đoán, lời nói của tôi hoàn toàn không chạm được đến Seo Dawon.

Ngược lại, vẻ mặt của anh ấy càng thêm cứng ngắc, như thể cơn giận dữ đang dâng trào trong anh. Dawon bắt đầu chất vấn tôi.

"Tại sao em cứ làm quá mọi chuyện lên như vậy?"

"...Tôi có làm gì à?"

“Em không chăm sóc sức khỏe của mình và cứ chạy đôn chạy đáo. Tôi chắc chắn cái kiểu thích hy sinh bản thân như này vốn không phải là tính cách của em.”

Tôi biết anh ấy không cố ý, nhưng với tôi, câu nói đó nghe như đang buộc tội một kẻ đạo đức giả, rằng: “Sao em lại làm điều mà em chưa từng làm trước đây”. Bởi vì chính Seo Dawon là người đã nói ra câu đó. Mặc dù đây chỉ là một ký ức cũ, nhưng thực ra, ban đầu tôi cũng đã cố gắng từ chối ký hợp đồng với Seo Dawon vì sợ hãi.

Tôi biết Seo Dawon không hề có ý chỉ trích tôi vì chuyện đó. Nhưng tôi không thể nào kiềm chế được nỗi xấu hổ đang dâng trào trong tôi. Tôi giật tay ra khỏi tay Dawon.

“Đúng vậy. Tôi ghét những việc mạo hiểm và mạng sống của tôi là trên hết. Cho đến bây giờ thì điều đó vẫn không thay đổi.”

"Yikyung à."

Seo Dawon gọi tên tôi như muốn xoa dịu tôi. Dường như anh ấy nghĩ tôi đang tức giận vì anh đã chạm trúng ‘vấn đề’ của tôi. Sau khi nhìn chằm chằm anh một lúc lâu, tôi nuốt những gì mình muốn nói xuống.

‘Nhưng hiện tại, em muốn hồi sinh anh bằng bất cứ giá nào, càng nhanh càng tốt.’

Bởi vậy, tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị thương một chút… cùng lắm thì chưa tới mức mất mạng là được.

Tất nhiên, tôi không thể nói toàn bộ những lời đó với Seo Dawon, người đang có loại biểu cảm trông vừa rất nguy hiểm lại vừa đang lo lắng. Vậy nên tôi dập tắt những suy nghĩ đó, lạnh lùng trả lời.

"Vậy thì anh không cần phải lo lắng về chuyện đó đâu. Tôi sẽ tự mình lo liệu."

Cài đặt

180%
14px
Chương 317
Chương 316
Chương 315
Chương 314
Chương 313
Chương 312
Chương 311
Chương 310
Chương 309
Chương 308
Chương 307
Chương 306
Chương 305
Chương 304
Chương 303
Chương 302
Chương 301
Chương 300
Chương 299
Chương 298
Chương 297
Chương 296
Chương 295
Chương 294
Chương 293
Chương 292
Chương 291
Chương 290
Chương 289
Chương 288
Chương 287
Chương 286
Chương 285
Chương 284
Chương 283
Chương 282
Chương 281
Chương 280
Chương 279
Chương 278
Chương 277
Chương 276
Chương 275
Chương 274
Chương 273
Chương 272
Chương 271
Chương 270
Chương 269
Chương 268
Chương 267
Chương 266
Chương 265
Chương 264
Chương 263
Chương 262
Chương 261
Chương 260

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.