<<<<<<< Updated upstream [Novel] Sự Sống Sót Của Kẻ Chiêu Hồn (260 - hết) - Chương 314 - Navy Team ======= [Novel] Sự Sống Sót Của Kẻ Chiêu Hồn (260 - hết) - Chương 314 - Lazy Comics >>>>>>> Stashed changes
Chương 314

Chương 314

Tôi vội vàng hét lên với Jung Garam.

"Này, cậu thấy tôi trông như nào vậy? G… Garam à! Cậu có nghe thấy tôi nói gì không? Cậu nghe được lời tôi nói mà đúng không?"

[......]

"Nếu cậu nghe được thì làm ơn… xin cậu hãy đưa tôi trở lại chỗ cô Bang Eunji!"

[Ha hả...?]

Jung Garam nhìn tôi với vẻ mặt kỳ lạ… như thể bản thân chưa bao giờ nghĩ rằng tôi sẽ nói chuyện với cậu ấy vậy.

Tuy nhiên, tôi không thể kén chọn được. Ở cùng với Seo Dawon có lẽ sẽ tốt hơn, vì nếu tôi rời đi cùng Jo Chanyeong, tôi sẽ bị nuôi dưỡng như một chú chuột hamster vĩnh viễn. Nỗi sợ phải sống cuộc sống như một thú cưng dưới sự giám sát của Jo Chanyeong cả đời đã lấn át trái tim tôi, khiến tôi vô cùng lo lắng.

Tuy nhiên, Jung Garam không giúp đỡ hay hoàn toàn nhắm mắt làm ngơ trước lời nói của tôi, cậu ấy chỉ im lặng quan sát. Sự cảnh giác trong ánh mắt của cậu ấy khiến tôi nhớ đến Seo Dawon một tuần trước...

'Cậu ấy nghi ngờ về danh tính của mình...'

Cuối cùng, tôi quyết định chấp nhận sự thật rằng mình sẽ không thể nhận được sự hợp tác của Garam ngay lập tức. Vì vậy, không chút do dự, tôi cắn mạnh vào tay Jo Chanyeong khi anh ấy cố gắng nhét tôi vào lồng.

[Nhóc đáng yêu?]

“Tôi đã nói tôi là Choi Yikyung rồi mà!"

Tất nhiên, răng tôi không thể nào đâm xuyên qua da Jo Chanyeong và khiến anh ấy chảy máu được. Tuy nhiên, có lẽ do quá bất ngờ vì sự phản kháng của tôi, anh do dự một lúc. Nhờ đó, tôi đã có thể trốn thoát qua khe hở giữa tay anh ấy và nắp lồng trước khi bị nhét vào trong.

Jo Chanyeong cố gắng nhanh chóng tóm lấy tôi lần nữa, nhưng tôi đã kịp trượt xuống tay áo anh và trốn thoát chỉ trong gang tấc.

Khi tôi đáp xuống giày của Jo Chanyeong, anh ấy giật mình và lùi lại. Hẳn là anh sợ giẫm phải tôi nên đã rụt chân lại theo bản năng.

Tôi không bỏ lỡ cơ hội đó và nhanh chóng chui xuống gầm bàn cạnh đôi giày của Jo Chanyeong. Mặc dù khắp người tôi dính đầy bụi bẩn và nước bị rải khắp phòng để dập lửa sau khi vòi phun nước được kích hoạt, nhưng tôi biết mình cần phải chịu đựng và quyết định tạm thời trú ẩn trong khoảng trống nhỏ này.

May mắn thay, tôi đã đưa ra lựa chọn đúng đắn. Ngay khi tôi chui xuống dưới gầm bàn, tôi nghe thấy giọng nói bối rối của Jo Chanyeong.

[Ơ… Ừm.]

Nhưng chẳng mấy chốc, một bàn tay lớn bất ngờ lướt qua đầu tôi. Hoá ra, Jo Chanyeong đã quỳ xuống sàn nhà đầy nước và đưa tay vào khe hở dưới gầm bàn.

Tôi cứng người lại, giật mình ngã lăn lông lốc, tôi không ngờ anh ấy lại cố gắng đi xa đến vậy. Cùng lúc đó, tôi bắt gặp ánh mắt lo lắng, bồn chồn của Jo Chanyeong. Anh ấy bắt đầu nói với tôi bằng giọng điệu xin lỗi khi tôi nhanh chóng lùi lại.

[Nhóc đáng yêu à, em sợ lắm phải không? ^3^]

"Má ơi… Cái quái gì đây...!"

Tôi giật mình nhìn chằm chằm vào Jo Chanyeong, giọng nói của anh ấy khiến tôi nghe muốn nổi hết cả da gà. Mặc dù tôi biết khi nhìn tôi, anh ấy chỉ có thể thấy một con chuột hamster màu vàng nâu... Nhưng dù gì thì...

'Tính cách trước và sau của anh chênh lệch cũng lớn quá rồi đó!'

Tại sao thái độ của anh ấy đối với động vật lại khác xa so với con người vậy? Tốc độ trở mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng nữa.

Trước hết, vấn đề là tình thương dành cho động vật của Jo Chanyeong không hợp với tôi. Ngay cả khi tôi muốn dùng thứ tình cảm đó để lợi dụng đi chăng nữa, Jo Chanyeong cũng chỉ coi tôi như một chú chuột hamster màu nâu vàng bình thường. Dù cho tôi có thể khiến anh ấy ám ảnh tôi, thì cuối cùng mọi chuyện vẫn sẽ kết thúc với việc tôi phải sống dưới lớp vỏ chuột hamster vĩnh viễn...

Với lại "ý tốt" của Jo Chanyeong chính là trở ngại lớn nhất trong [Hồi ức Oán linh] này.

Mặc dù Jo Chanyeong chắc chắn sẽ đối xử tốt với động vật, nhưng anh ấy có thể là nguyên nhân dẫn đến kết cục xấu - ‘Bad Ending’. Theo quan điểm của tôi, ở cạnh Seo Dawon sẽ tốt hơn nhiều vì ít nhất anh ấy cũng đối xử với tôi như một con người.

Nhớ lại cảnh trước đây, Bang Eunji đổ cả đống hạt hướng dương vào góc lồng của tôi, khiến tôi cứ lùi lại theo bản năng để tránh bị Jo Chanyeong chạm vào.

Thấy vậy, biểu cảm của Jo Chanyeong thậm chí càng trở nên lo lắng hơn. Anh nhíu mày một lúc rồi ngồi sát lại gần chiếc bàn hơn.

Tuy nhiên, khi vẫn không thể chạm vào tôi, thay vì bỏ cuộc, anh ấy cố ghé sát mặt vào khe hở của bàn làm việc lần nữa để kiểm tra tình trạng sức khỏe của tôi. Không hiểu sao, Jo Chanyeong thậm chí còn dùng trí tưởng tượng của mình để dựng lên những lý do có thể giải thích cho việc tôi chạy trốn.

[Nhóc chạy trốn vì sợ bị ngài Hội trưởng quấy rối đúng không?]

"...Hả?"

[Anh hứa sẽ không làm bất cứ điều gì mà cục cưng của anh không thích đâu.]

"...Anh nghĩ là tôi hài lòng với những gì anh đang làm hiện tại hả?!”

[Nhóc đáng yêu à, lại đây với anh nào. Hử? Đừng ăn mấy thứ bẩn thỉu trên sàn nhà. Nó ghê lắm đó.]

"Ha ha..."

Đúng như dự đoán, đi cùng Jo Chanyeong không phải là một lựa chọn đúng đắn. Tôi ưỡn mông ra trong trạng thái cảnh giác, lo lắng theo dõi từng động thái của anh.

Tuy nhiên, Jo Chanyeong không phải là người duy nhất trong văn phòng này. Một cơn gió đột nhiên nổi lên từ phía sau và khi tôi cúi đầu theo phản xạ, chỉ thấy một bàn tay thon thả lướt qua tôi trong gang tấc. Tôi có thể thấy những móng tay sặc sỡ, cầu kỳ trên bàn tay vừa vút ngang qua.

"B… Bang Eunji?! Cô điên à? Suýt nữa là tôi chết rồi đấy!”

[Chậc! Mình lỡ mất rồi!]

Trước khi tôi kịp nhận ra, Bang Eunji đã nhảy sang phía đối diện và cố gắng túm lấy tôi. Nhưng động tác của cô ấy quá mức thô bạo, đến mức tôi có cảm giác như xương cốt mình sẽ bị nghiền nát nếu bị cô ấy tóm được bằng cách đó.

Khoảnh khắc nhìn thấy ánh mắt rực lửa của Bang Eunji, tay chân tôi cứng đờ. Dường như cô ấy tức giận vì bị Jo Chanyeong và Jung Garam cướp mất chú chuột hamster hơn là lo lắng về việc mất tôi.

Có lẽ đó là lý do vì sao cô ấy lại bất cẩn như vậy. Tôi không cảm nhận được sự thận trọng hay sự chú tâm nào trong từng động tác của cô ấy, mặc dù tiếng gió rít qua mỗi lần cô ấy vung tay khiến tôi phải rùng mình.

'Dù vậy thì... Hình như mình vẫn phải nên sang đó?'

Cho dù tôi có sợ hãi thế nào, mục tiêu của [Hồi ức Oán linh] này vẫn là thuyết phục Bang Eunji. Vì vậy, dù trong lòng đang gào thét đầy khó chịu, nhưng tôi vẫn bước về phía tay cô ấy.

Tuy nhiên, không hiểu sao Bang Eunji lại nhanh chóng rụt tay lại. Sau đó, một tiếng động khủng khiếp vang lên từ phía cô ấy.

Tôi dừng bước về phía cô ấy. Ngay sau đó, tôi nghe thấy một tiếng nổ kinh hoàng như muốn rung chuyển cả trời đất, khiến tôi ngã quỵ xuống, tai ù đi.

[Đánh lén tôi một cách trơ trẽn như này?! Cậu thực sự định tiếp tục hành xử như thế nữa sao, Jung Garam?]

[... Tôi đã nói là tôi sẽ mua cho cô một con hamster mới, giống y xì đúc con đó luôn rồi mà.]

[Nhưng ngài Hội trưởng lại muốn con ‘HAMSTER’ đó cơ!!!]

[Này, còn nữa nhé… Jung Garam. Tôi cảnh cáo cậu, đừng mua thêm hamster cho Hội trưởng nữa. Tôi phản đối chuyện đó.]

Bọn họ vừa tranh chấp vừa bắt đầu đánh nhau.

Ngay cả Jo Chanyeong và Jung Garam, dù trông có vẻ như họ đang liên minh với nhau, nhưng hai người dần bắt đầu nói lên quan điểm riêng của mình. Điều này lại khiến bầu không khí trong văn phòng trở nên vô cùng căng thẳng.

[Mà này… sao chúng ta không chọn cách khác dễ dàng hơn đi. Chỉ cần ném cho cô ấy một con hamster khác là được rồi.]

Jung Garam đáp trả Jo Chanyeong bằng giọng điệu gắt gỏng, sự khó chịu của cậu ấy đang dần tăng lên theo cấp số nhân. Và những lời nói vô tình của Jung Garam đã chạm đến dây thần kinh nhạy cảm của một người yêu động vật.

[Cậu nghĩ động vật là một món đồ chơi ‘thích thì chơi’ của con người à?]

Giọng nói của Jo Chanyeong toát ra sự đe dọa, bầu không khí cũng dần trở nên lạnh lẽo. Thay vì trả lời, Jung Garam chỉ tặc lưỡi tỏ vẻ khinh thường.

Và...

[Eunji đã mua con hamster đó với giá 12 triệu won đó!]

Bang Eunji chẳng quan tâm gì đến cuộc xung đột đạo đức của họ hết và tuyên bố quyền sở hữu của mình. Jo Chanyeong ngay lập tức khiển trách cô ấy bằng giọng điệu khinh miệt.

[Thật kinh tởm... Tôi không biết có gì đáng tự hào khi khoe khoang về món hàng giá cao mua được từ cửa hàng thú cưng nữa...]

[Vậy thì tôi đưa cô 12 triệu won là được chứ gì. Bộ cô có vấn đề về não hay sao mà không hiểu vậy?]

Ngay cả Jung Garam cũng tham gia vào màn chỉ trích. Và thế là cả ba lại tiếp tục cuộc chiến, mặc dù trông nó có vẻ giống ba đoạn độc thoại riêng biệt hơn là một cuộc trò chuyện liên tục.

Tuy nhiên...

[Thứ duy nhất Eunji muốn chỉ có Garam-chan thôi!]

Bang Eunji hét lớn như thể đang tức giận. Sau đó, cô ấy hít một hơi, rồi thở hổn hển với vẻ mặt bối rối.

Lúc đầu tôi không hiểu cô ấy đang nói gì, nhưng sau đó tôi chợt nhớ ra cái tên mà Bang Eunji đã đặt cho tôi.

[Gì cơ?]

Tất nhiên, Jung Garam, người không biết gì về tất cả những chuyện đó, đáp lại với giọng điệu ngơ ngác. Nhưng Bang Eunji vẫn im lặng.

[Này, cô vừa nói thứ vớ vẩn gì vậy?]

Tất nhiên, Jung Garam không để tình hình này trôi qua và tiếp tục tra hỏi cô ấy bằng giọng điệu gay gắt. Có lẽ Bang Eunji đang vô cùng xấu hổ, cô ấy lặng lẽ lẩm bẩm với tông giọng không giống thường ngày.

[T… Tại nhóc ấy nhỏ quá nên tôi mới đặt cho nhóc cái tên đó thôi. Chứ tôi không có suy nghĩ nào khác hết á…]

Khi nghe lời bào chữa của cô ấy, sự nghi ngờ mà trước đây tôi đã thoáng cảm nhận được càng trở nên chắc chắn. Tuy nhiên, Jung Garam vẫn không hiểu được suy nghĩ sâu xa nhất của Bang Eunji, cậu ấy chỉ hỏi lại một cách bối rối.

[Thật luôn? Cô đặt tên cho con hamster đó theo tên tôi à?]

[Th… Thì sao chớ? Cậu định làm gì với nó à.]

[Tên của nhóc đó là... Không, chết tiệt. Sao cô lại lấy tên người khác để đặt cho thứ đó vậy? Thấy ghê quá.]

Bang Eunji im lặng một lúc, nhưng rồi cô ấy nhanh chóng đáp trả Jung Garam bằng giọng điệu sắc bén.

[...Tới tuổi này rồi mà cậu vẫn chỉ cao có 1m6 không phải còn ghê hơn à?]

[Cô chán sống rồi đúng không?]

Khi tôi chứng kiến cuộc khẩu chiến giữa hai người, tôi lẩm bẩm.

“Không thể nào... Chẳng lẽ… Bang Eunji thích Jung Garam?"

[Cái gì?]

Và rồi, Jung Garam là người trả lời tôi.

Cài đặt

180%
14px
Chương 317
Chương 316
Chương 315
Chương 314
Chương 313
Chương 312
Chương 311
Chương 310
Chương 309
Chương 308
Chương 307
Chương 306
Chương 305
Chương 304
Chương 303
Chương 302
Chương 301
Chương 300
Chương 299
Chương 298
Chương 297
Chương 296
Chương 295
Chương 294
Chương 293
Chương 292
Chương 291
Chương 290
Chương 289
Chương 288
Chương 287
Chương 286
Chương 285
Chương 284
Chương 283
Chương 282
Chương 281
Chương 280
Chương 279
Chương 278
Chương 277
Chương 276
Chương 275
Chương 274
Chương 273
Chương 272
Chương 271
Chương 270
Chương 269
Chương 268
Chương 267
Chương 266
Chương 265
Chương 264
Chương 263
Chương 262
Chương 261
Chương 260

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.