Chương 288
Không không! Tôi thề! Tôi chưa bao giờ có suy nghĩ muốn cởi đồ của Seo Dawon, cũng như chưa từng nghĩ đến việc nhìn trộm cơ thể của anh ấy. Tôi cố gắng xua đuổi mọi suy nghĩ không trong sáng hoặc ham muốn về anh ra khỏi đầu mình nhưng càng cố thì nó càng trở nên nghiêm trọng hơn.
Với lại tôi không thể làm chuyện đó với Seo Dawon khi mà các hầu cận vẫn còn đang ở bên ngoài được. Dù cho hệ thống có cố dụ dỗ tôi khi cả hai đang ở một mình với nhau…
'Chỉ cần mình phát ra bất kỳ âm thanh nào cũng có thể khiến cho mọi người chú ý… Nếu chuyện đó xảy ra thì mình sẽ nhục nhã đến tự sát mất…'
Do “đặc tính” của nhánh chiêu hồn sư nên khi tôi tạo ra bất cứ tiếng động kỳ lạ nào, những hầu cận khác chắc chắn sẽ tập hợp lại ngay lập tức.
'Dù mình có trốn ở đâu đi chăng nữa thì bọn họ cũng sẽ tìm thấy thôi.’
Đến lúc đó, tôi sẽ phải giải thích tại sao tôi lại tạo ra âm thanh lạ như thế trước mặt những hầu cận đã phá tung cánh cửa để xông vào...
Chỉ cần tưởng tượng đến tình huống đó thôi là tôi đã muốn chết rồi. Vì vậy, tôi không bao giờ dám để những suy nghĩ tà đạo ấy xâm nhập vào đầu óc mình. Đó là lý do tại sao tôi càng sốc hơn. Tại sao... Làm thế nào mà tin nhắn đó lại xuất hiện vào lúc này chứ? Tại sao tôi phải chịu đựng thử thách này?
'Cái hệ thống chết tiệt điên rồ này!'
Trong tình thế đó, suy nghĩ của tôi chỉ có một: Phải giấu nó đi ngay lập tức, không thể để Seo Dawon nhìn thấy thứ này được. Với lại, tôi cũng muốn ngăn chặn những mơ tưởng kỳ lạ cứ liên tục xuất hiện trong đầu mình.
Vì vậy, tôi vội vàng đưa tay ra để đóng cửa sổ hệ thống. Nhưng vấn đề là Seo Dawon nhanh hơn tôi. Những ngón tay lạnh ngắt của anh ấy ấn vào hông tôi khiến tôi giật mình nhảy dựng lên và té lăn khỏi giường.
"Á Oáiiiiiii!"
"...Yikyung?"
Seo Dawon liếc xuống nhìn tôi, người vừa rớt khỏi giường. Ánh mắt nghi ngờ của anh lướt qua khuôn mặt đẫm mồ hôi lạnh của tôi.
“Có chuyện gì vậy?”
“...Cái… Cái gì cơ? À, không có chuyện gì hết á?!”
Mặc dù tôi đã kịp thời đóng cửa sổ [Thay đổi trang phục] trong gang tấc, nhưng biểu cảm của Seo Dawon vẫn rất kỳ lạ. Tôi tự hỏi không biết liệu mình đã bị bắt quả tang hay chưa, tôi cố gắng tìm câu trả lời nhưng tôi không thể đọc được suy nghĩ thông qua khuôn mặt của anh ấy.
Sau vài giây nín thở, Seo Dawon đưa tay về phía tôi. Tôi nhắm mắt theo phản xạ… nhưng ngay sau đó, một bàn tay lạnh ngắt đặt lên trán. Khi mở mắt ra lần nữa, anh ấy đang bình tĩnh kiểm tra nhiệt độ của tôi.
“Trông em không giống như đang bị bệnh lắm.”
“.....”
Và... trớ trêu thay, cái chạm lạnh lẽo đó lại khiến mặt tôi càng nóng bừng hơn. Seo Dawon dừng lại một lát, như thể khi nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng đến tận mang tai của tôi, anh ấy mới hiểu ra điều gì đó.
"Hừmmm...."
Tất nhiên, điều đó không có nghĩa là anh ấy sẽ hào phóng để tôi yên. Ngược lại, anh tiến lại gần rồi mỉm cười nhìn tôi đang lùi dần về phía bức tường. Nụ cười của anh ấy thật sự rất nham hiểm.
"Em không muốn tôi chạm vào eo em à?"
“... Không… Không phải vậy đâu...”
“Vậy thì tôi có thể chạm vào em không?”
Chỉ đến khi nhìn thấy nụ cười trên mặt Seo Dawon, tôi mới nhận ra người đàn ông này là một tên biến thái không kém gì thông báo của hệ thống, nhưng mọi chuyện đã quá muộn rồi.
Seo Dawon ôm tôi vào lòng và nhẹ nhàng nắm lấy cằm tôi khi tôi cố quay đầu sang một bên. Sau đó, anh ấy dùng ngón tay từ từ vẽ một đường dọc theo cổ tôi. Tôi giật mình lùi lại để né tránh bàn tay anh, nhưng... tôi đã thất bại.
“Hah… Đừng mà.”
Cuối cùng, tôi run rẩy nắm lấy ngón tay của Seo Dawon. Tuy nhiên, anh ấy chỉ cụp mắt xuống và hỏi lại.
“Đừng làm gì cơ?”
"Anh đừng...”
Tôi định nói ‘Anh đừng dùng tay chạm như vậy nữa’, nhưng Seo Dawon đã nhanh hơn tôi một bước. Anh khẽ cọ môi vào những ngón tay đang nắm chặt lấy tay anh của tôi. Sau khi tay tôi được giải thoát, anh ấy lại bắt đầu dùng môi hôn vào cổ tôi. Dù anh ấy không dùng lưỡi liếm tôi hay thứ gì đó tương tự, nhưng... nhiêu đó cũng đủ khiến tôi kích thích rồi.
Seo Dawon nhẹ nhàng cắn vào làn da ửng hồng ở cổ, rồi lại ấn mạnh lòng bàn tay vào lồng ngực đang phập phồng của tôi. Sau đó, anh cười khẽ khi nhận thấy trái tim tôi đang đập loạn xạ.
"Hức... Ưmm...!"
Cuối cùng, tôi không thể chịu đựng được nữa, nhưng Seo Dawon đã nhanh chóng nuốt lấy tiếng rên rỉ suýt trào ra khỏi miệng tôi.
Việc lưỡi liên tục liếm vào một vùng da chưa từng được trải nghiệm cảm giác đó trước đây khiến bụng tôi căng cứng. Thêm vào đó, Seo Dawon từ từ di chuyển bàn tay đang ấn trên ngực tôi xuống phía dưới. Chiếc áo tôi đang mặc cũng bị vén lên một chút, để lộ làn da.
‘Nếu cứ như này thì...'
Tôi cố gắng lấy lại bình tĩnh và nắm lấy cánh tay đang muốn xâm lược của anh.
“Haah...Haa..."
May mắn thay, Seo Dawon đã dừng lại ngay lúc ấy. Mặc dù... vẻ mặt của anh trông rất không hài lòng.
Anh nhìn xuống cơ thể run rẩy của tôi, tay vẫn đang nắm chặt cổ tay anh, rồi lại cúi đầu nhìn về phía tôi lần nữa. Dù anh ấy không còn chạm vào tôi nữa, nhưng nụ hôn dồn dập và táo bạo khi nãy đã vô tình khiến cho chân của cả hai quấn lấy nhau. Cuối cùng, tôi vẫn mím chặt môi và quay đầu đi. Tuy nhiên, Seo Dawon đã vặn đầu tôi lại và cắn mạnh vào đôi môi đang khép chặt của tôi khiến nó hơi đau nhói.
"Ah!"
“Em còn định tiếp tục đối xử tệ bạc như vậy với tôi nữa à?"
Đúng là cái đồ trơ trẽn, anh ta có biết mình đang nói gì sau khi suýt xé toạc môi tôi không vậy? Tôi đấm mạnh vào vai của tên vô sỉ này khiến nó kêu ra tiếng.
"Mọi... Mọi người sẽ nghe thấy đó!"
“Đừng nói với tôi là em không nghĩ tôi có thể xử lý được chuyện này đấy nhé?"
“Gì chứ? Bộ anh nghĩ..."
“Từ lúc em muốn cởi quần áo của tôi?"
"...C…Cái gì!?"
Seo Dawon nghiêng đầu sang một bên, không để ý đến vẻ mặt kinh ngạc của tôi. Sau đó, anh ấy nhìn xuống khuôn mặt sửng sốt đến bất ngờ của tôi và ban cho tôi một bản án tử hình.
“Hệ thống cũng gửi thông báo [Thay đổi trang phục] cho hầu cận đấy.”
“......”
“Em còn do dự không muốn cởi áo của tôi ra đúng không?"
Tôi lập tức đá Seo Dawon và cố gắng đứng dậy. Tất nhiên, dù đã cố gắng hết sức nhưng tôi vẫn thất bại vì anh ấy thậm chí còn không hề di chuyển dù chỉ một chút.
Seo Dawon dường như không quan tâm đến việc mình bị đá, anh ấy nắm lấy mắt cá chân tôi và dang rộng chân tôi ra. Sau đó, anh gác chân tôi lên vai rồi áp má vào phần xương mắt cá chân.
"Đồ biến thái."
Anh ấy nheo mắt lại, hờn dỗi lên án tôi. Tôi mất bình tĩnh và hét lên.
“Không có! Tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó với anh hết! Một chút cũng không...!”
“Không có lấy một lần luôn sao?"
“C… cái đó...! Không, không bao giờ! Không bao giờ có chuyện đó hết!!”
Tôi dần dần bị cuốn vào cuộc thẩm vấn của Seo Dawon.
Tất cả những ảo tưởng, tưởng tượng từng xuất hiện trong giấc mơ của tôi bỗng chốc hiện lên trong tâm trí. Giờ tôi có phủ nhận như nào thì mọi chuyện cũng đã quá muộn. Tôi cố gắng sửa chữa lỗi lầm của mình, nhưng Seo Dawon cười khúc khích.
“Vậy là em đã coi tôi như đồ ăn kèm à..."
“......”
“Ấn tượng thật, nhưng cũng rất ngây thơ."
Cuối cùng, tôi kìm được mà nghẹn ngào. Seo Dawon vẫn không dừng lại dù đã nhìn thấy những giọt nước mắt đang trào ra vì xấu hổ. Anh ấy thậm chí còn tiến lại gần và hôn lên khuôn mặt nhăn nhó của tôi.
“Tôi đã nói là dừng lại! [Seo Da.....]!”
Không thể chịu đựng thêm được nữa, tôi cố gắng dùng đến biện pháp cuối cùng, nhưng Seo Dawon đã nhanh hơn tôi một bước, chặn miệng tôi lại. Anh ấy nhìn xuống tôi với nụ cười mang vẻ uy hiếp trông không khác gì một tên côn đồ.
“Tôi hiểu rồi. Hôm nay tôi sẽ không đi xa hơn thế này nữa, nên..."
"......"
"Đừng đẩy tôi ra. Được không?"
Seo Dawon bỏ tay ra và hôn tôi.
Anh ấy hôn còn mạnh bạo hơn trước. Thỉnh thoảng, anh lại tha cho tôi một lát để thốt ra những yêu cầu vô cùng xấu hổ, chẳng hạn như bảo tôi mút lưỡi cho đúng cách hoặc nuốt nước bọt thay vì để nó chảy xuống.
Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc di chuyển môi mình theo lời của Seo Dawon cho đến khi miệng tôi tê cứng. Mỗi khi Seo Dawon nói điều gì đó kỳ lạ, tôi lại đấm vào vai anh ấy. Nhưng trớ trêu thay, tôi càng tỏ thái độ thì anh ấy lại càng phản ứng gay gắt hơn, cứ như công tắc bí ẩn nào đó đã được kích hoạt.
***
"Choi Yikyung, sao tự dưng cậu lại đeo khẩu trang vậy?"
"Tôi đoán là cậu ấy bị cảm.”
"Thật hả?"
Seo Dawon bình tĩnh trả lời thay tôi trong khi tôi rùng mình và run rẩy trước hàng loạt câu hỏi dồn dập đổ về phía mình.
Tôi dùng ống hút uống nước cải xoăn qua lớp khẩu trang và hất tay Seo Dawon đang đặt trên vai mình ra. Anh ấy không hề để ý mà nhẹ nhàng chạm vào tai tôi. Cái chạm nhẹ đó gợi lại những ký ức về chuyện đã xảy ra ngày hôm qua.
Rầm!
Tôi bật dậy, chạy vào phòng, khóa cửa lại và vùi mặt vào giường.
Nhưng ngay sau đó, Seo Dawon từ từ vuốt ve lưng tôi. Tôi siết chặt nắm đấm, rốt cuộc thì cái ổ khóa trên cửa dùng để làm gì vậy? Bất chấp sự tức giận của tôi, anh ấy vẫn hỏi.
“Có đau không?"
“Đừng chạm vào tôi...!"
"Hôm qua em bảo tôi chạm vào em mà.”
Tôi quay sang nhìn Seo Dawon ngay khi nghe những lời đó. Anh ấy đã hứa sẽ mang những ký ức về chuyện xảy ra vào ngày hôm qua xuống mồ, nhưng chưa gì mà lời hứa đã bị phá vỡ ngay lập tức. Anh ấy chỉ nhún vai trước vẻ mặt tức giận của tôi.
"Sao thế?"
“Anh đã hứa sẽ không nói về chuyện xảy ra ngày hôm qua mà!"
“Nhưng không phải ở đây chỉ có hai chúng ta thôi sao?”
“......”
“Không phải tôi đã nói với em rồi à, tôi đã niệm phép [Tĩnh lặng] lên căn phòng này rồi."
Tôi trừng mắt nhìn Seo Dawon, anh ấy nói chuyện như đang muốn được tôi khen ngợi vậy.
Dù đã nhìn thấy vẻ đe doạ trên khuôn mặt của tôi, Seo Dawon vẫn ôm chặt lấy tôi và vùi mặt vào hõm eo. Vì tôi đã mất hết niềm tin vào anh ấy, nên tôi không thể đoán trước được liệu anh có dừng lại ở đây hay hành động liều lĩnh như ngày hôm qua hay không.
Vì vậy, tôi dùng tay đẩy mặt anh ấy ra... ít nhất là tôi đã làm như vậy cho đến khi tôi giật mình kinh hãi trước hành động liếm lòng bàn tay đầy điên rồ của anh. Tôi không thể kiềm được liền rút tay lại và hét lên.
"Anh thực sự bị điên rồi à?"
“Tôi đùa thôi...”
Seo Dawon cười khúc khích, ôm tôi rồi hôn lên má như thể muốn xoa dịu cơn giận của tôi. Tuy nhiên, khi tôi né tránh nụ hôn đó, anh nắm lấy cằm, bóp chặt hai bên má và nhìn thẳng vào mắt tôi. Chẳng mấy chốc, anh thì thầm bằng giọng điệu nham hiểm.
“Nếu em cứ lạnh nhạt như thế ngay sau khi lấy hết những gì em muốn từ cơ thể tôi... thì tôi phải làm sao đây?”
Chú thích
1. Đồ ăn kèm: hiểu nôm na là Yikyung coi anh Dawon như công cụ thẩm du ấy ;-;
💬 Bình luận (0)