Chương 312
Vấn đề là sau khi bò trong ống thông hơi được một lúc, không gian liền thu hẹp lại và bị chặn bởi một tấm lưới lọc thép rất chặt. Nó khiến tôi không thể đi sâu hơn vào bên trong.
Tôi đã thử cố gắng hết sức để tháo các ốc vít cố định lưới thép bằng tay, nhưng chúng được siết chặt đến mức nếu không có máy khoan điện thì làm gì cũng vô ích. Vì vậy, cuối cùng tôi đã lãng phí sức lực của mình một cách vô ích.
Trong khi đó, vòng vây bao quanh tôi đang dần thu hẹp lại. Tiếng nói của mọi người và ánh đèn pin chiếu vào các ống thông gió ngày càng gần hơn.
[Không có ở đây à?]
[Tôi không nhìn thấy nó...]
[Theo thiết kế thì tất cả các ống thông gió đều được kết nối với nhau. Có khi nào con chuột hamster ở trong đó không, tại tôi nhớ là tính loài đó nhát lắm.]
[Có ai có kỹ năng 'Định vị' không?]
Thậm chí, một số người còn muốn sử dụng kỹ năng của mình để tìm tôi.
'Tại sao họ lại mất công tìm kiếm kỹ đến vậy chứ?'
Mặc dù hoạt động tìm kiếm này là mệnh lệnh trực tiếp của 'Seo Dawon', nhưng vì thể hiện lòng trung thành mà hành động thế này không phải là hơi quá rồi sao?
Tôi cuộn tròn người lại, ép mình vào lưới thép càng chặt càng tốt, âm thầm cắn nuốt sự bất mãn trong lòng. Dù tôi có bày tỏ sự bức xúc thì cũng chẳng có gì tốt đẹp xảy ra cả. Trong khi đó, ánh sáng của đèn pin gần như chạm đến chân tôi rồi lại vụt qua mất, mỗi lần như thế, tôi đều căng thẳng đến mức không thể thở nỗi.
May mắn thay, dường như người chiếu đèn pin không phát hiện ra tôi ở trong ống thông gió, nên luồng ánh sáng nhanh chóng rút đi và bọn họ lại tiếp tục tìm kiếm ở nơi khác. Tôi có thể nghe thấy giọng nói của họ vang vọng bên tai.
[Có vẻ như con chuột không có trốn trong đó.]
[Nói nghe nè... Làm sao chúng ta có thể tìm thấy một con hamster nhỏ xíu trong cái tòa nhà khổng lồ như này chứ? Có khi nào nó lỡ chạy ra ngoài rồi không...]
[Nhưng nếu tìm được thì chúng ta sẽ nhận được 100 triệu won đấy.]
"...Cái gì...?"
100 triệu won á?
Tôi chết lặng khi nghe tin 'Seo Dawon' còn treo thưởng cho việc bắt sống tôi.
Rõ ràng là anh ta đã tin rằng tôi đã chạy trốn. Tất nhiên, mặc dù diễn xuất của tôi có hơi vụng về, nhưng tôi đã thành công. Mặt khác, sự quyết đoán khi đưa ra phán đoán ấy và ra lệnh cho người của mình đi tìm kiếm tung tích của tôi chỉ trong vòng chưa đầy 1 tiếng đồng hồ khiến tôi phải rùng mình.
Chẳng trách mọi người lại nháo nhào lên tìm kiếm một con chuột hamster chẳng liên quan gì tới công việc hết...
“Nếu bị bắt, mình thực sự sẽ bị giam cầm suốt quãng đời còn lại mất...”
Tôi thận trọng di chuyển qua một lối đi khác, trong lòng cảm thấy ớn lạnh, vừa kinh hoàng, vừa khiếp sợ. Tôi lo lắng đến nỗi vai tôi đau nhức vì cơ bắp căng cứng, nhưng tôi không có lý do để phàn nàn ở đây. Tôi tiếp tục di chuyển về bên phải.
“Cái váy chết tiệt này...”
Càng đi, cảm giác thô ráp khó chịu của chiếc váy quấn quanh đùi càng tăng lên. Quá bực bội, tôi tháo chiếc băng đô hầu gái đang cài trên đầu ném xuống sàn.
Bên trong ống thông gió khá lạnh, nhưng vì tôi liên tục di chuyển để chạy trốn nên mồ hôi vẫn cứ tuôn như mưa.
"Hở?"
Đúng lúc này, một mùi thơm hấp dẫn bất ngờ bay tới từ hướng tôi đang đi. Mùi hương ấy thơm ngon đến mức tôi bắt đầu chảy nước miếng trong vô thức.
"Mùi gì thơm vậy? Có phải là... Ramen không?"
Tôi vừa đi vừa đánh hơi học đường, hít hà chạy theo mùi hương ấy, và rồi, tôi nhìn vào một căn phòng thông qua cái lỗ dưới chân. Khi nhìn thấy đỉnh đầu với mái tóc hồng rực rỡ, tôi suýt nữa hét lên mà chẳng hề hay biết.
'Đó là Bang Eunji!'
Tôi càng vui mừng hơn vì đây là một cuộc gặp gỡ bất ngờ.
'Ai mà ngờ mình lại tìm thấy cô ấy dễ dàng như vậy chứ!'
Tôi nhìn xung quanh và nghĩ cách tiếp cận cô ấy. Vì tôi đang ở gần trần nhà, nên tôi cần tìm cách để xuống một cách an toàn.
Tuy nhiên, ngay khi tôi vừa quay đầu nhìn xung quanh, ánh mắt của Bang Eunji đã hướng thẳng về phía tôi.
"Ơ...?"
[Tìm thấy nhóc rồi.]
Trong khoảnh khắc tôi giật mình, thậm chí còn không kịp chớp mắt vì ngạc nhiên, có thứ gì đó lao ra từ phía sau lưng cô ấy với tốc độ nhanh đến mức gần như không thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Tôi thậm chí còn không biết cô ấy đã rút thanh [Gunblade] của mình ra từ lúc nào. Ngay khi nghe thấy tiếng lẩm bẩm của cô ấy, tôi cảm thấy choáng váng như thể cái sàn dưới chân mình sắp sụp xuống. Ngay khi tôi nhận ra mình đang rơi xuống, tôi đã hạ cánh trong bàn tay của Bang Eunji.
"A...Á!"
[Jung Garam-chan nè! Lẽ ra cậu không nên làm ngài hội trưởng buồn mới phải.]
Bang Eunji giữ chặt lấy tôi đang vùng vẫy trong sự kinh hãi, vẻ mặt nghiêm nghị hiện rõ trên khuôn mặt dễ thương của cô ấy. Tất nhiên, cô ấy dễ thương không đồng nghĩa với việc cô ấy không phải là mối đe dọa đối với tôi.
'Làm sao mà… Cô ấy bắt được mình từ khi nào vậy?'
Mặc dù tôi đã bị tóm gọn trong lòng bàn tay, tôi vẫn nhìn cô ấy một cách ngơ ngác, không thể tin vào tình cảnh hiện tại của mình. Tuy nhiên, Bang Eunji dường như không quan tâm đến vẻ mặt ngơ ngác của tôi. Cô ấy đột nhiên xoa bóp và nhào nặn cơ thể tôi, nó đau tới mức toàn thân tôi như muốn nổ tung.
“C… Cô đang làm gì vậy?!”
Tôi sửng sốt hét lên, nhưng sự đụng chạm không hề tiết chế của Bang Eunji vẫn tiếp tục. Cô ấy ấn mạnh vào bụng tôi mà không làm tôi đau, và rồi, bất ngờ thay… cô ấy đột nhiên tách hai chân tôi ra.
"K… khoan! Đợi đã! Chờ một chút!!!!!!!"
[May mắn ghê, hên là nhóc không bị thương đấy.]
“Chết tiệt!! Bang Eunji! Bỏ tay ra khỏi người tôi nhanh! C… Cô đang nhìn vào đâu vậy hả!”
Tôi cố hết sức để đẩy ngón tay cô ấy ra, cảm giác như tôi thực sự muốn chết quách luôn cho rồi, nhưng tôi không thể hất văng bàn tay đang dang rộng hai chân của tôi.
Tôi thậm chí không muốn nghĩ đến việc cô ấy đang nhìn cái quái gì nữa, mặt tôi đã đỏ bừng đến mức như muốn nổ tung. Vào khoảnh khắc ấy, tôi thực sự muốn ngất đi và không bao giờ tỉnh lại nữa.
Đáng buồn thay, sự sỉ nhục này vẫn chưa kết thúc, cánh cửa bỗng dưng bật mở và một người khác bước vào.
May mà người đó không phải là 'Seo Dawon', nhưng...
[Bang Eunji này, em đã tìm thấy cậu nhóc dễ thương đó chưa?]
[Hí hí~ Dĩ nhiên là tìm được rồi. Nhiệm vụ này đối với Eunji dễ như ăn bánh!]
[Vậy thì giao nhóc ấy cho tôi đi. Ngài hội trưởng đang đợi đấy.]
Jo Chanyeong xuất hiện với một chiếc lồng hamster trong suốt.
Tất nhiên, tôi biết rõ rằng, ngoại trừ 'Seo Dawon', trong mắt mọi người, tôi là một chú hamster màu vàng nâu.
Tuy nhiên...
“Đủ rồi! Dừng lại đi...! Thả tôi ra!"
Sự thật đó không làm tôi cảm thấy được an ủi chút nào hết.
Ngoài ra, Bang Eunji vẫn ôm chặt lấy tôi trong khi đang nhìn chằm chằm vào Jo Chanyeong, cứ nán lại như thể cô ấy có điều gì đó muốn nói. Nói cách khác, trong lúc hai người đang trò chuyện, váy của tôi vẫn bị vén lên, để lộ đồ lót của tôi.
Bang Eunji nghiêng đầu, đáp lại Jo Chanyeong bằng giọng điệu dễ thương, trong khi cô ấy đang phá hủy phẩm giá của một người đàn ông (của tôi)...
[Eunji sẽ đích thân giao cậu nhóc nghịch ngợm này cho hội trưởng.]
[Vậy thì em hãy đặt nhóc ấy vào trong cái lồng này rồi mang đi đi.]
[Hửm...?]
Không hiểu sao, bầu không khí căng thẳng đột nhiên bao trùm lên chúng tôi. Tôi đành bỏ cuộc và lấy hai tay che mặt. Dù tôi có dùng hết sức bình sinh để gồng cơ đùi thì hai ngón tay của Bang Eunji vẫn dễ dàng tách chúng ra. Tôi... không thể chịu đựng thêm được nữa.
Ngay lúc tôi che mặt, Bang Eunji đã ném cho Jo Chanyeong một câu hỏi với giọng điệu kỳ lạ.
[À mà nè... Tại sao lại có một kỹ năng kỳ lạ được thi triển trên chiếc lồng vậy?]
[.....]
[Kỹ năng này... Ngay khi Garam-chan bị nhét vào trong chiếc lồng, nhóc ấy sẽ bị dịch chuyển đến nơi khác ngay lập tức.]
[Chậc...]
Sau khi nghe câu hỏi thận trọng của Bang Eunji, Jo Chanyeong tặc lưỡi và khẳng định sự nghi ngờ của cô ấy.
Tôi ngạc nhiên khi nghe câu trả lời từ anh ấy và hạ cánh tay che mặt xuống, trong lòng thì tự hỏi chuyện gì đang xảy ra. Tôi nhìn qua nhìn lại giữa hai thành viên.
Dường như Bang Eunji cũng không hiểu được hành vi của Jo Chanyeong, vậy nên cô ấy dùng lực siết chặt tôi và bắt đầu tra hỏi anh ta.
[Anh định cướp lấy Garam-chan đúng không? Tại sao vậy? Anh không muốn lấy lòng hội trưởng à?]
[Không. Tôi không có hứng thú gì với việc được hội trưởng ưu ái hết.]
Một thoáng giận dữ hiếm hoi hiện lên trên khuôn mặt của Jo Chanyeong khi anh ta trả lời câu hỏi. Bang Eunji cũng do dự trong giây lát, ngạc nhiên trước biểu cảm đó. Nhưng ngay sau đó, cô nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh và chất vấn Jo Chanyeong bằng giọng điệu gay gắt hơn trước.
[Vậy anh tính giải thích như nào về cái lồng đó?]
[Hội trưởng không có đủ tư cách để nuôi dưỡng đứa nhóc dễ thương này. Mà dù sao thì cậu nhóc cũng đã trốn thoát khỏi anh ấy rồi. Vậy nên... tôi sẽ nuôi nhóc ấy.]
Jo Chanyeong trả lời không chút do dự, như thể những gì anh ấy nói là điều hiển nhiên nhất trên đời. Bang Eunji khịt mũi.
[Anh bị điên rồi à?]
[Hội trưởng của chúng ta mới điên. Nhìn cách anh ấy trang trí nhà hamster cầu kỳ thế nào đi. Anh ấy thậm chí còn không chừa cho cậu nhóc tí không gian nào để chạy nhảy hay hít thở hết… Ngay cả những bộ quần áo vốn dĩ đã đại diện cho hành vi ngược đãi, cũng ngày càng trở nên kỳ quái. Điều này khiến tôi vô cùng thất vọng.]
Jo Chanyeong nói trong khi nhìn chằm chằm vào cơ thể tôi đang nằm trong tay Bang Eunji.
Biểu cảm của anh ấy khi nói chuyện với Bang Eunji trông vô cùng lạnh lùng, nhưng khoảnh khắc ánh mắt chúng tôi chạm nhau, khuôn mặt anh ấy lại toát ra vẻ dịu dàng và thương cảm sâu sắc.
'Rốt cuộc thì người đó yêu động vật đến mức nào vậy?'
Không thể tin được là anh ấy muốn cứu tôi đến mức sẵn lòng biến Bang Eunji và 'Seo Dawon' thành kẻ thù của mình...
Cảm động thật đấy, nhưng tôi cảm thấy hơi ngượng ngùng và khó xử vì tôi không phải là một con chuột hamster thật. Trong khi đó, Bang Eunji dậm chân, hét vào mặt Jo Chanyeong như thể cô ấy cảm thấy bị phản bội.
[Jo Chanyeong-kun! Anh đây là đang không phục tùng mệnh lệnh đó!]
[Tôi chỉ muốn cứu nhóc ấy khỏi tên khốn nạn đó thôi.]
[Anh không được nói hội trưởng là đồ khốn nạn! Nếu anh còn dám xúc phạm hội trưởng như vậy nữa thì em sẽ không nương tay đâu!]
[Tự dưng tôi chợt nhận ra là tất cả con người đều khốn nạn như nhau. Bang Eunji... Nếu cuối cùng em vẫn định trả đứa nhóc dễ thương này lại cho người đã ngược đãi nó, tôi hy vọng em sẽ hiểu rằng tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc sử dụng biện pháp mạnh.]
[Hả…? Anh nghĩ em là đối thủ dễ chơi à, Jo Chanyeong-kun?]
Nghe vậy, Bang Eunji cuối cùng cũng thả tôi ra. Tất nhiên, cô ấy đã nhét tôi vào túi áo để ngăn không cho tôi chạy trốn... Nhưng chỉ cần được giải thoát khỏi tư thế nhục nhã đó thôi cũng đủ khiến tôi thở phào nhẹ nhõm rồi.
Jo Chanyeong nhìn chằm chằm vào tôi rồi giơ cả hai tay lên, vỗ mạnh vào nhau vang lên một tiếng “Bốp!”. Ngay lập tức, lông vũ bắt đầu mọc lên từ hai bàn tay và rồi cả cánh tay anh ta liền biến thành đôi cánh.
[...Có vẻ như anh nghiêm túc thật rồi.]
Thấy vậy, Bang Eunji cũng vội vàng nắm lấy khẩu [Gunblade] được đeo trên lưng bằng cả hai tay rồi nhắm thẳng về phía trước. Một bầu không khí căng thẳng tột độ bắt đầu xuất hiện giữa hai người.
Chú thích:
1. Gunblade: vũ khí kết hợp giữa súng và đao hoặc kiếm
💬 Bình luận (0)