<<<<<<< Updated upstream [Novel] Sự Sống Sót Của Kẻ Chiêu Hồn (260 - hết) - Chương 307 - Navy Team ======= [Novel] Sự Sống Sót Của Kẻ Chiêu Hồn (260 - hết) - Chương 307 - Lazy Comics >>>>>>> Stashed changes
Chương 307

Chương 307

[Khoan đã, Eunji à.]

Seo Dawon chặn Bang Eunji lại và nhìn thẳng vào mắt tôi. Cô ấy ngoan ngoãn làm theo lời anh.

[Sao vậy?]

[Cái con… Hamster đó… Tôi có thể nhìn kỹ hơn được không?]

[Tất nhiên rồi! Hội trưởng này, anh có thích chuột hamster không?]

[.....]

Seo Dawon không trả lời mà cầm lấy cái lồng và nhìn chằm chằm vào tôi. Tim tôi đập thình thịch, tôi cố gắng hét lên với anh ấy một cách tha thiết.

“Anh đã làm gì đó với chiếc nhẫn đúng không? Dawon à! Anh có nghe thấy tôi nói không?”

[.....]

"Giờ anh thấy tôi trông như thế nào...? Không lẽ trong mắt anh… bây giờ tôi vẫn là một con hamster sao?"

Nhưng trái với mong đợi của tôi, dù anh ấy trông có vẻ điềm tĩnh, nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được một luồng năng lượng lạnh lẽo toát ra từ đôi mắt của anh.

Sau một thời gian dài quen biết với Seo Dawon, tôi nhận ra rằng anh ấy có thể nhanh chóng dán lên mình một bộ mặt giả tạo, một nụ cười hài hoà, mỗi khi bản thân gặp chuyện không vui.

Lúc đầu, rất khó để đoán được cảm xúc của Seo Dawon chỉ qua biểu cảm khuôn mặt của anh ấy, nụ cười xuất phát từ niềm vui và nụ cười giả tạo của anh ấy khá giống nhau. Sau đó, tôi đã học được cách phân biệt chúng thông qua sự lạnh lùng trong đôi mắt anh ấy, nhưng...

'Tại sao anh ấy lại... nhìn mình như thế?'

Vấn đề ở đây là… chính sự thận trọng ấy lại đang hiện rõ trong nụ cười của Seo Dawon khi anh ấy nhìn tôi ban nãy.

Khi cảm nhận được ánh mắt hằm hằm mang theo những cảm xúc mà trước đây tôi chưa từng trải qua của Seo Dawon, một cảm xúc không tên đột nhiên bùng nổ. Tất nhiên, tôi biết rằng trong [Hồi ức Oán linh], Seo Dawon mà tôi sẽ đối mặt không phải là Seo Dawon mà tôi từng biết, nhưng...

'Nhưng mà, khuôn mặt đó...'

Tôi có nên nói rằng tôi đã âm thầm kỳ vọng không?

Tuy nhiên, Seo Dawon, người không thể hiểu được cảm giác của tôi, chỉ lặng lẽ quan sát vẻ mặt buồn bã của tôi và một lần nữa nở nụ cười chết tiệt đó.

[Eunji à. Con hamster này... Em có thể để tôi thử nuôi nó trong vài ngày được không?]

Giọng nói của anh ấy rất tự tin và quyến rũ, cảm giác như chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện bị từ chối. Tuy nhiên, khi tôi nghe những lời nói ấy, trong lòng tôi bỗng dâng lên một nỗi bất an. Tại sao anh ấy lại đột nhiên muốn tôi?

'Rốt cuộc thì mình trông như thế nào trong mắt Seo Dawon?'

Nếu tôi trông giống một con hamster bình thường thì không thể nào có chuyện Seo Dawon sẽ yêu cầu giữ tôi lại cả.

Với lại...

'Không biết Bang Eunji có ngoan ngoãn bán đứng mình không nữa...'

[Tất nhiên là được rồi!]

“......”.

Tôi nhìn chằm chằm vào Bang Eunji với vẻ mặt sửng sốt.

'Này, không phải cô vừa mới khoe khoang rằng trên đời này không có chủ nhân nào tốt như cô sao?'

Nhưng Bang Eunji trước mặt hội trưởng lại thật sự giả vờ là một cô gái ngoan ngoãn dễ thương. Cô ấy thậm chí còn đặt mấy túi đựng quần áo  còn nguyên nhãn mác mà cô mới mua khi nãy vào tay Seo Dawon rồi nói dối không chớp mắt.

[Thật ra, Garam-chan là nhóc hamster mà em đặc biệt chọn để tặng riêng cho Hội trưởng đó!]

[Cảm ơn em nhé, Eunji.]

[Em biết là anh sẽ thích mà. E… em… em biết mọi thứ về sở thích của Hội trưởng đó....!]

[Tôi hiểu rồi. Thật sự cảm ơn em rất nhiều. Lần sau em có muốn cùng dùng bữa với tôi không?]

[Vâng, muốn ạ! Về phần địa điểm và thời gian thì...]

[Tôi sẽ gửi cho em tin nhắn có nội dung đó sau.]

[Yay!]

Sau khi nở nụ cười tươi tắn với Bang Eunji, Seo Dawon bước vào trụ sở bang hội [Yeonhong] với chiếc lồng chứa tôi được anh ấy ôm chặt trong tay.

Bước chân của anh ấy rất dài, nhưng lồng của tôi vẫn ít rung lắc hơn so với lúc đi chung với Bang Eunji khi nãy. Tuy nhiên, sự lo lắng của tôi đối với Seo Dawon còn nhiều hơn cả cô ấy.

***

Sau khi bước vào phòng làm việc riêng, Seo Dawon nhẹ nhàng đặt lồng của tôi lên bàn làm việc rồi nhìn chằm chằm vào tôi.

Anh ấy không nói chuyện với tôi, không mở lồng, cũng không cố tiếp xúc với tôi. Điều này khiến cảm giác lo lắng không cần thiết trỗi dậy trong tôi, tôi tiến đến bức tường trong suốt, nắm chặt tay và gõ vào đó.

"Xin lỗi... Dawon à, anh có nghe thấy tôi nói gì không?"

[.....]

Anh ấy mở miệng trong giây lát nhưng chẳng có câu trả lời nào cả.

Cùng lúc đó, cửa phòng làm việc mở ra, một người đàn ông cao lớn đi vào. Nhìn những hình xăm phủ kín cả hai cánh tay, tôi lẩm bẩm.

“...Anh Jo Chanyeong?"

Đúng lúc này, tôi đột nhiên cảm thấy Seo Dawon đột nhiên quay lại nhìn tôi. Khi tôi giật mình và nhìn lại, Jo Chanyeong đã chủ động lên tiếng.

[Cậu gọi tôi có việc gì không?]

Giọng nói của anh ta bình tĩnh nhưng lạnh lùng. Seo Dawon có vẻ hơi do dự, nhưng rồi anh khẽ nhích người, để lộ ra cho Jo Chanyeong thấy chiếc lồng được che phủ bởi cơ thể của anh.

Khi ánh mắt của Jo Chanyeong chạm vào mắt tôi, biểu cảm lạnh lùng và u ám trước đó của anh thay đổi một cách đột ngột.

[Cái gì thế này...? Nhóc này dễ thương quá.]

“....Hả?”

Tôi cảm thấy hơi xấu hổ và bối rối trước đôi má ửng hồng của Jo Chanyeong, điều đó chẳng giúp gì được trong việc làm giảm đi vẻ dữ tợn trên khuôn mặt anh ấy hết.

Đặc biệt, tôi cảm nhận được trong đôi mắt lấp lánh của anh ấy... Chúng chứa đựng một tình cảm nồng nàn đến nỗi tôi gần như nghĩ rằng anh ta đã triệt để rơi vào lưới tình.

Seo Dawon nhìn chằm chằm vào Jo Chanyeong như thể đang quan sát anh ta rồi thở dài một hơi. Sau đó, anh xoa xoa thái dương và hỏi Jo Chanyeong một câu như đang xác nhận một thủ tục nào đó.

[Chanyeong này, trong mắt cậu… Thứ đó giống chuột hamster lắm à?]

[Gì cơ? Cậu đang nói cái gì vậy... Tất nhiên rồi. Chắc chắn nhóc này thuộc giống Golden hoặc Syria.]

[.....]

[Nhưng mà, cậu nghĩ sao mà lại trang trí lồng chuột như thế này vậy hả? Hamster chứ có phải là búp bê hay gì đâu.]

Jo Chanyeong nhìn vào bên trong lồng với vẻ hơi ghê tởm rồi đưa cho Seo Dawon một lời khuyên nghiêm túc.

[Làm ơn cởi mấy bộ trang phục lố bịch đó ra đi. Đó là hành vi lạm dụng đấy.]

[...Tôi sẽ làm điều đó.]

Tôi gật đầu lia lịa vì đồng ý với những gì Jo Chanyeong nói.

Tuy nhiên, có lẽ không còn gì để nói nữa, Seo Dawon đã đuổi anh ấy ra khỏi văn phòng. Trước khi rời đi, Jo Chanyeong vẫn kiên trì hỏi.

[Cậu định nuôi cậu nhóc dễ thương đó ở đây à?]

[Tôi vẫn đang suy nghĩ về điều đó.]

[Nếu thật như vậy thì cứ liên hệ tôi, tôi có thể giúp cậu lo liệu.]

[Cảm ơn. Cậu đáng tin cậy thật.]

Jo Chanyeong vẫn cứ nhìn chằm chằm vào tôi cho đến tận giây phút cuối cùng. Không hiểu sao, tôi khó có thể rời mắt khỏi anh ấy, nên tôi vẫy tay chào tạm biệt. Đôi mắt của Jo Chanyeong lại sáng lên lần nữa, nhưng một cánh cửa dày đã nhanh chóng chặn mất tầm nhìn của chúng tôi.

Rầm!

[.....]

Và ngay khi cánh cửa đóng lại, Seo Dawon lại một lần nữa nhìn tôi. Sự lo lắng của tôi, vốn đã lắng xuống một chút, lại bắt đầu tăng lên.

Nhưng khi anh ấy trừng mắt nhìn tôi, Seo Dawon không nói gì và chỉ mở lòng bàn tay ra. Khi tôi thấy một vòng tròn ma thuật lơ lửng trên lòng bàn tay anh, tôi há hốc mồm vì kinh ngạc.

'Không thể nào... Anh ấy định tấn công mình sao?'

Tôi giật mình đến nỗi mở to mắt. Nhưng vòng tròn ma thuật đang quay tròn bỗng khép lại như trò chơi xếp hình… rồi… Chẳng có gì xảy ra cả! Cơ thể tôi chỉ tỏa ra ánh sáng màu vàng nhạt trong chốc lát, chỉ vậy thôi đấy.

Tuy nhiên, ngay cả sau khi niệm câu thần chú không xác định này lên tôi, đôi lông mày nhíu lại của Seo Dawon vẫn không giãn ra. Tôi lo lắng vặn ngón tay, một thói quen lo lắng thường xuất hiện khi mọi thứ không diễn ra theo ý muốn của mình.

Sau một hồi im lặng, cuối cùng anh ấy cũng lên tiếng.

[Đây là kỹ năng gì? Hay là... hiệu ứng của vật phẩm?]

"...Gì cơ?"

[Tại sao ngươi lại cải trang thành Hamster? Không… Hay đúng hơn là... làm sao ngươi có thể đánh lừa được ta, dù chỉ trong chốc lát?]

“Anh... Anh có thể nhìn thấy tôi sao? Hay là anh chỉ có thể nghe thấy tiếng tôi nói thôi?”

[Tôi tự hỏi liệu cậu có đang giả vờ ngốc nghếch không nhỉ?]

Giọng điệu của anh ấy rõ ràng là mỉa mai, nhưng ngay khoảnh khắc anh nhìn thẳng vào mắt và nói chuyện với tôi, anh thực sự trông giống như một vị cứu tinh.

Tôi kêu lên với Seo Dawon, vừa lau nước mắt đang tuôn thành dòng trên khuôn mặt bằng đôi tay vụng về trong bộ quần áo trẻ em này.

"Da…Dawon à! Hức hức..."

[.....?]

Seo Dawon tỏ ra khá bối rối khi thấy tôi đột nhiên bật khóc.

Nhưng tôi vẫn tiếp tục hét vào mặt anh ta qua bức tường trong suốt này.

“Mừng quá đi mất. T… Tôi vui lắm. Ít nhất thì anh cũng có thể nhìn thấy con người thật của tôi..."

[.....]

“Tôi... Má tôi bị nhuộm một màu kỳ lạ... Không, đó không phải là vấn đề. Mọi người đều đối xử với tôi như một con hamster… Cảm giác thật cô đơn và bất lực… Nếu cứ đà này, tôi cảm thấy bản thân sẽ bị mắc kẹt ở đây và ăn hạt hướng dương mãi mãi mất...”

[.....]

“Hức..."

Seo Dawon lắng nghe hết những lời nói lộn xộn, dài lan man của tôi với vẻ mặt bối rối xen lẫn sự khó hiểu.

Tôi ngồi vật xuống khóc, cố cởi chiếc yếm đang bó chặt quanh cổ và bộ đồ liền quần ra vì khó chịu. Tôi lau nước mắt bằng một tay và kéo chiếc yếm bằng tay kia thì đột nhiên, tôi cảm thấy luồng không khí xung quanh mình thay đổi. Nắp lồng đã mở.

Khi tôi nhìn lên, tôi thấy Seo Dawon đang nhìn chằm chằm vào tôi.

“N…Nhân tiện... Anh có thể cởi cái này ra giúp tôi được không?”

[.....]

Tôi giơ cả hai tay lên cao.

Cài đặt

180%
14px
Chương 317
Chương 316
Chương 315
Chương 314
Chương 313
Chương 312
Chương 311
Chương 310
Chương 309
Chương 308
Chương 307
Chương 306
Chương 305
Chương 304
Chương 303
Chương 302
Chương 301
Chương 300
Chương 299
Chương 298
Chương 297
Chương 296
Chương 295
Chương 294
Chương 293
Chương 292
Chương 291
Chương 290
Chương 289
Chương 288
Chương 287
Chương 286
Chương 285
Chương 284
Chương 283
Chương 282
Chương 281
Chương 280
Chương 279
Chương 278
Chương 277
Chương 276
Chương 275
Chương 274
Chương 273
Chương 272
Chương 271
Chương 270
Chương 269
Chương 268
Chương 267
Chương 266
Chương 265
Chương 264
Chương 263
Chương 262
Chương 261
Chương 260

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.