Chương 301
Tôi gọi Choi Kyungsik vào phòng ngủ. Nhờ vào kỹ năng mà Seo Dawon đã trang bị vào căn phòng này, tôi nhận ra cả hai có thể nói chuyện thoải mái ở đây.
“Cậu muốn làm thí nghiệm và giờ cậu cần một ống tiêm đúng không?”
Choi Kyungsik nhìn tôi chằm chằm với vẻ mặt kỳ lạ. Nhưng trước khi tôi kịp trả lời, anh ta khoanh tay lại như thể đã nhìn thấu tôi.
“Cậu đang nghĩ đến việc tự lấy máu mình à?"
“... Đúng vậy. Cũng không nhiều lắm đâu..."
"Ha..."
Choi Kyungsik thở dài một cách trắng trợn rồi nhìn tôi từ trên xuống dưới. Sau đó, với vẻ mặt mệt mỏi, anh ta bắt đầu cằn nhằn tôi như một bác sĩ.
"Yikyung, cậu có biết bây giờ cậu nặng bao nhiêu không?"
"Gì cơ?"
“Cậu đã giảm 10 kg so với cân nặng bình thường. Thậm chí, nếu xét đến những lần nhập viện gần đây của cậu trong ba tháng qua... Không, bỏ qua chuyện đó đi, cái đó có ghi chép chi tiết hết rồi. Cậu thực sự không biết tình trạng sức khoẻ hiện tại của mình sao?”
Vừa nói, Choi Kyungsik vừa nắm lấy cổ tay tôi. Mặc dù anh ta mảnh khảnh và trông chẳng có tí sức mạnh nào giống như tôi, nhưng cổ tay tôi vẫn hoàn toàn nằm gọn trong tay anh ta. Nói thật thì chuyện này nó nhục quá chừng. Tôi gạt tay anh ta ra, cố gắng phản đối.
“Chuyện đó....!"
Tuy nhiên, Choi Kyungsik không để ý đến sự phản kháng của tôi mà tiếp tục nói.
"Còn nữa, về thứ thuốc mà cậu uống hằng ngày… Cậu có biết phải tốn bao nhiêu thứ để làm ra nó không? Nếu không phải hội trưởng tự tháo dỡ vật phẩm của mình để đưa đá mana cho tôi thì còn lâu tôi mới chế tạo được lọ thuốc đó."
“Anh nói cái gì?"
“Một trong những tác dụng của loại thuốc này là hồi phục máu nhanh chóng. Cậu đã tốn biết bao nhiêu tiền để bào chế nó, vậy mà giờ cậu lại muốn rút cạn nó nữa ư? Sao cậu hành động thiếu suy nghĩ quá vậy?"
Tôi nhìn, giật mình trước lời nói của Choi Kyungsik. Nhưng anh ta chỉ đẩy kính lên và nhìn chằm chằm tôi một cách bực bội. Sau đó, chẳng quan tâm đến việc tôi có nghe hay không, anh ta tặc lưỡi thành tiếng. Với sự nhạy bén đáng ghét đó, Choi Kyungsik hẳn đã biết tôi phản ứng với thứ gì.
“Nguyên liệu chế thuốc đã được tích trữ đầy đủ kể từ khi chúng ta đột nhập vào dinh thự của Geum Miyoung rồi. Vậy nên ta không cần phải phá hủy những vật phẩm vô tội đó nữa. Giờ cậu hài lòng chưa?"
Vừa nói, Choi Kyungsik vừa liếc nhìn tôi. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, anh ta đột nhiên trở nên vô cùng tức giận. Đó là biểu cảm mãnh liệt và xúc động nhất mà tôi từng thấy trên khuôn mặt anh ta.
Tất nhiên, cơn giận lập tức biến mất khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau qua cặp kính, nhưng vẻ mặt điềm đạm và bình tĩnh của anh ta giờ đây đã lạnh băng.
Nụ cười của Choi Kyungsik có chút gượng gạo, có vẻ như anh ta khó khăn lắm mới nhếch được khóe môi lên. Nhưng lời nói thốt ra từ miệng anh ta lạnh lẽo hơn bao giờ hết.
“Vậy nên, cậu Choi Yikyung... thay vì làm bộ mặt ngu ngốc đó và nói xin lỗi vì đã bắt bọn tôi làm hỏng trang bị của mình, tôi nghĩ tốt nhất cậu nên nghĩ đến việc chăm sóc sức khoẻ của bản thân trước thì hơn.”
“Không phải, tôi...”
“Không. Cậu vẫn chưa hiểu tôi nói gì hết. Choi Yikyung này, cậu... lần trước cậu đã suýt chết. Lúc cậu bị Koo Heeseo giam giữ.”
“.....”
“Đó là lý do tại sao Hội trưởng đã vội vàng phá huỷ trang bị của anh ấy để chế thuốc cho cậu dùng. Nhưng rồi cái gì đây? Bây giờ cậu lại muốn tự rút máu của mình sao? Cái này không còn là bướng bỉnh nữa rồi, gọi là cố chấp thì đúng hơn.”
Khi nghe câu nói đó, tôi chợt nhớ ra mình không còn nhìn thấy chiếc nhẫn nhỏ mà Seo Dawon thường hay đeo ở ngón út nữa.
Nhìn vẻ mặt tối sầm của tôi, Choi Kyungsik hé môi chốc lát như muốn nói thêm điều gì đó, nhưng rồi anh ta lại quay đầu, nén chúng vào trong lòng. Anh ta nhìn chằm chằm vào bức tường một lúc lâu rồi nhẹ nhàng khuyên nhủ.
“Sao cậu cứ nóng vội thế? Tất cả những gì bọn tôi muốn ở cậu Choi Yikyung... chỉ đơn giản là thấy cậu được an toàn thôi. Cậu cũng biết rõ điều đó mà, phải không? Cái chết của cậu không khác gì một thảm hoạ đối với chúng tôi hết.”
Tôi cảm thấy hơi buồn khi nghe những lời nói ấy.
Choi Kyungsik có lẽ là một trong những hầu cận có sự xa cách về mặt cảm xúc nhất với tôi, nhưng anh ta dường như cũng không bận tâm cho lắm. Thay vào đó, anh ta luôn tỏ ra bản thân sẵn sàng quan sát tôi dưới góc nhìn trung lập. Đúng là rất giống với phong thái của một nhà khoa học.
Mặc dù luôn tỏ vẻ thờ ơ, nhưng lời nói khi nãy của Choi Kyungsik lại tràn đầy sự chân thành. Sự quan tâm và lo lắng đơn thuần của anh ta khiến trái tim tôi nhói lên. Tôi dùng tay ấn vào trái tim đang đập liên hồi của mình và chậm rãi trả lời.
"Ờm… Ý tôi là… về vấn đề an toàn... Giờ Ryu Hyerin cũng ‘đi’ rồi… nên chúng ta không thể đảm bảo chuyện đó được nữa. Có lẽ họ đã nghi ngờ chúng ta… vậy nên kể từ bây giờ, chúng ta phải chạy đua với thời gian."
Choi Kyungsik do dự nhìn tôi.
Chắc hẳn anh ta phần nào cũng nhận ra được chúng tôi không thể tiếp tục hành động theo cách này được nữa. Không một ai lên tiếng về điều này, nhưng tôi cũng cảm nhận được bầu không khí trong nhà tựa như bình yên trước cơn bão vậy.
Choi Kyungsik không xác nhận hay phủ nhận lời tôi nói. Tuy nhiên, lúc này tôi có thể nhận ra rằng anh ta cũng có cùng một suy nghĩ với tôi.
Mặc kệ sự im lặng của anh ta, tôi vẫn tiếp tục nói lên suy nghĩ của mình.
"Tôi cũng không định lấy nhiều máu lắm đâu, nhiều nhất có lẽ cũng chỉ tầm một túi thôi. Với lại tôi cũng sẽ không rút máu thường xuyên đâu."
“.....”
“Tôi nghĩ, theo một cách nào đó, số máu này có thể trở thành một phương án an toàn. Chính xác hơn thì… để xác nhận giả thuyết của tôi, tôi sẽ phải tiến hành một số thí nghiệm.”
“Vậy đó là lý do cậu gọi tôi à?”
“Đúng vậy. Choi Kyungsik là người... Ờm, trông anh là người có vẻ lạnh lùng lý trí nhất ở đây.”
Choi Kyungsik hơi nhướng mày, như thể không hài lòng, nhưng anh ta cũng không phủ nhận. Dù sao thì anh ta cũng là người duy nhất trong số các hầu cận cố gắng duy trì khoảng cách thích hợp nhất với tôi.
Woo Ragi quá tự cho mình là đúng, còn hành động của Garam thì tôi không thể nào đoán trước được. Seo Dawon và Kim Ollim thì ổn định, nên tôi không chắc phản ứng của họ với thí nghiệm máu của tôi có đủ hiệu quả hay không.
Choi Kyungsik thở dài một hơi, như thể cuối cùng anh ta cũng hiểu được lời tôi nói. Sau đó, anh ta nói bằng giọng đứt quãng.
"Tôi có thể sẽ hành động quá khích vì máu và làm tổn thương cậu."
“Về chuyện đó thì… Seo Dawon phù phép lên cơ thể tôi nhiều kỹ năng phòng thủ lắm, nên nếu anh định tấn công tôi thì có lẽ hơi khó cho anh rồi đây.”
Tôi bình tĩnh trả lời. Những lời nói đó dường như đã thuyết phục được anh ta. Choi Kyungsik bắt đầu càu nhàu.
"Tôi không nghĩ Hội trưởng sẽ ngờ đến điều này khi niệm mấy cái phép cho cậu đâu."
“Tất nhiên rồi. Nhưng việc để Seo Dawon an ủi cứ để tôi lo, anh sẽ không dính phải bất kỳ rắc rối nào ở đây hết. Tất cả những việc anh Kyungsik cần làm chỉ là trả lời xem anh có đồng ý tham gia hay không.”
“.....”
“À mà, nếu anh từ chối thì mọi chuyện cũng không dừng lại ở đây đâu. Thay vào đó, tôi sẽ tìm đến Woo Ragi hoặc Jung Garam. Có thể phản ứng của họ còn dữ dội hơn cả anh Choi Kyungsik, liệu ai sẽ an toàn hơn nhỉ… ”
“Haah... Tôi hiểu rồi. Chết tiệt.”
Cuối cùng, Choi Kyungsik dùng tay vò rối mái tóc của mình rồi giơ tay lên.
Thứ gì đó trông giống như một chiếc hộp vuông màu trắng xuất hiện trên tay anh ta. Vẻ mặt của Choi Kyungsik vẫn không hề dịu đi, anh ta giơ bàn tay còn lại vẫn đang liên tục nắm chặt cổ tay của tôi lên.
"Đó là gì vậy?"
“Bây giờ tôi sẽ dùng máy lấy máu của cậu. Thiết bị này không gây đau đớn nên cậu cứ thả lỏng tay đi.”
Tôi hơi đỏ mặt khi anh ta nhắc tôi không được phóng đại nỗi đau của mình. Nhưng vì lời đảm bảo của Choi Kyungsik, tôi đặt ngón tay lên thiết bị lấy máu và nhấn nút, máu nhanh chóng chảy ra thành dòng mà không có bất kỳ cảm giác đau nào hết.
Choi Kyungsik không chút biến sắc, lấy vài giọt máu của tôi bỏ vào hộp luyện kim được chế tạo đặc biệt. Khi anh ta lau ngón tay tôi bằng thứ gì đó trông giống như gạc, vết thương nhanh chóng lành lại. Cả quá trình diễn ra không hề có lấy một cảm giác đau khiến tôi gần như quên mất ngón tay mình vừa bị đâm chảy máu.
"Xong rồi hả?"
“...Phù. Ừ, xong rồi.”
Choi Kyungsik thở ra như vừa nín thở rất lâu. Có lẽ tôi là người duy nhất ở đây cảm thấy chuyện này bình thường. Tôi cụp mắt xuống nhìn anh ta.
"Anh Choi Kyungsik này, anh cũng rất nhạy cảm với mùi máu à?"
"Đúng vậy."
“Bất ngờ thật. Trước đây anh chưa từng thể hiện trạng thái như thế bao giờ.”
Nghe vậy, Choi Kyungsik ngẩng đầu lên. Tôi thấy đôi mắt đỏ của anh ta loé lên trong giây lát, nhưng anh nhanh chóng kiềm chế cảm xúc nhất thời của mình bằng lý trí lạnh lùng và chậm rãi nói.
"Trong trường hợp của tôi, ham muốn được thể hiện bằng cơn khát khủng khiếp như đốt cháy cổ họng, cứ như tôi đã không uống gì trong suốt ba ngày trời."
“.....”
“Thực ra, dù biết là vô ích, nhưng tôi vẫn thử uống trà để cố gắng bù đắp ham muốn. Cảm giác đó thật kinh khủng, giống như bản thân đang cố đổ cát vào họng vậy.”
Khi nghe anh ta nói, tôi nhớ lại Seo Dawon đã từng nhổ thức ăn ra ngay khi vừa ăn một miếng. Choi Kyungsik tiếp tục lẩm bẩm bằng giọng hơi khàn.
“Sau đó, khi cậu Choi Yikyung tiến đến gần..."
“.....”
“Cảm giác như có ai đó đang lau môi tôi bằng khăn ướt. Cảm giác như tôi có thể thở dễ dàng hơn dù chỉ một chút.”
Chúng tôi đứng đó, nhìn nhau chằm chằm. Tôi lại hỏi.
"Thế thì tại sao lúc nào anh cũng ngồi cách xa tôi vậy?"
“Nếu đã biết rõ nguyên do thì cậu còn hỏi tôi làm gì, cậu Yikyung? Chuyện này cậu hẳn đã biết rồi. Tiếp xúc với cậu càng nhiều, càng mở lòng với cậu thì bọn tôi càng nhận ra rằng chỉ nhiêu đây vẫn chưa đủ.”
“.....”
“Cho dù bản thân đã trở thành kẻ khát máu, tôi vẫn muốn làm con người. Tôi không muốn sống như một kẻ hầu người hạ, liên tục thèm khát chủ nhân.”
“...Nhưng Dawon và Ollim vẫn giữ được sự cân bằng của họ. Dù cho chúng tôi có trở nên thân thiết hơn thì…”
“Bởi vì hai người đó có cái tôi rất lớn. Họ tự tin vào khả năng của mình.”
Lần đầu tiên, Choi Kyungsik bộc lộ điểm yếu của mình. Anh ta quay đầu như đang tránh ánh mắt của tôi.
“Tôi chỉ là một người có tâm lý bình thường... không giống như hai người kia.”
💬 Bình luận (0)