<<<<<<< Updated upstream [Novel] Sự Sống Sót Của Kẻ Chiêu Hồn (260 - hết) - Chương 300 - Navy Team ======= [Novel] Sự Sống Sót Của Kẻ Chiêu Hồn (260 - hết) - Chương 300 - Lazy Comics >>>>>>> Stashed changes
Chương 300

Chương 300

Tôi không muốn bị ghét. Tôi biết mọi chuyện không thể cứ tiếp tục như thế nhưng nỗi lo lắng liên tục dày vò tôi bấy lâu nay khiến tôi bùng nổ. Qua khoé mắt, tôi có thể nhận ra ánh mắt anh thoáng biến sắc khi nghe tôi nói lời này, cảm giác bản thân bị xa lánh như thể bị tôi đẩy ra xa… Nhưng cuối cùng, tôi vẫn không thể nói lời xin lỗi.

Seo Dawon lặng lẽ đứng dậy khỏi chỗ ngồi, ngón tay anh vuốt ve trên mặt tôi. Tuy có vẻ mặt lạnh lùng, nhưng đầu ngón tay anh lại rất dịu dàng.

“Được rồi. Tôi hiểu mà, vậy nên đừng làm vẻ mặt như muốn khóc đó nữa, Yikyung à."

“.....”

"Sao tôi có thể làm trái ý em được chứ..."

Lời nói của Seo Dawon không giống như lời mỉa mai, mà đó là lời lẩm bẩm như thể anh ấy đang lẩm bẩm với chính mình vậy, điều này khiến tôi có chút nín thở.

Seo Dawon bình tĩnh nhìn tôi rồi quay người rời khỏi phòng. Cho đến khi cánh cửa đóng lại, bàn tay cầm cốc nước của tôi vẫn cảm thấy nặng trĩu, không thể nhúc nhích.

Trong lòng nặng trĩu, tôi cúi đầu. Ngay khi tôi làm vậy, một thông báo tin nhắn hệ thống mới hiện lên ngay dưới tầm mắt tôi.

Tôi vẫn chưa mở nó ra, nhưng tin nhắn đó chắc là thông báo về tiến độ thăng cấp của tôi sau cái chết của Ryu Hyerin. Tôi chợt nhớ bản thân đã gạt cửa sổ trạng thái đang nhấp nháy sang một bên khi đang ngủ gật trên đường về nhà.

Nhưng kỳ lạ thay, tôi không muốn kiểm tra tin nhắn ngay. Tôi cố gắng giơ tay lên để chạm vào thứ đang lơ lửng giữa không trung, nhưng cuối cùng, tôi vẫn không thể làm gì, hạ ngón tay xuống một cách bất lực.

‘...Ban đầu, mình chỉ đưa tiền cho Kim Sangyoon để nhờ anh ta giúp mình thăng cấp…’

Quá khứ miệt mài, chạy đôn chạy đáo khắp nơi để thăng cấp của tôi bỗng dưng trở nên thật xa vời. Giờ đây, việc trưởng thành không còn mang lại cho tôi bất kỳ cảm xúc hay kỳ vọng nào nữa, thay vào đó, một cảm giác lo lắng và sợ hãi kỳ lạ cứ liên tục ùa về trong tâm trí tôi.

Thực ra, không biết từ lúc nào, tôi bắt đầu cảm thấy sợ hãi việc thăng cấp hơn là mong chờ nó. Bởi vì khi tôi thăng cấp đồng nghĩa với việc tôi phải triệu hồi thành viên mới của hội, mà cứ mỗi lần tiến vào rồi lại rời khỏi [Ký ức oán linh], tôi có cảm giác như phần người… bản ngã của chính mình đang dần dần biến mất… 

Tôi liên tục trải nghiệm những cảm xúc mãnh liệt của các hầu cận hết lần này đến lần khác, cứ như thể sự phẫn nộ của họ là cảm xúc của chính tôi vậy. Ừ thì, bản thân điều đó cũng không tệ lắm, nhưng đống cảm xúc đó dường như được nhân lên vô hạn, và khi chúng tràn vào xâm chiếm tâm trí tôi, cảm xúc của tôi lại bị dạt sang một bên để rồi bị phá hủy ở một nơi nào đó.... Giống như phán đoán, ý chí và suy nghĩ của tôi đang phục vụ cho hầu cận của tôi chứ không phải chính tôi. Vì vậy, tôi thường bối rối không biết liệu suy nghĩ và mong muốn của mình có thực sự là những gì bản thân nghĩ và muốn hay không.

'Nhưng mình không thể nói những lời như thế… với các hầu cận được.'

Tôi thở dài chán nản.

"Haah..."

Tôi lại liếc nhìn cửa sổ trạng thái đang nhấp nháy một lần nữa. Cảm giác như tôi đang nhìn chằm chằm cái nhiệm vụ mà tôi vẫn chưa hoàn thành vậy, cơ thể tôi cảm thấy nặng nề.

Thứ đó khiến tôi cảm thấy bất an và không muốn chạm vào nó. Ngay cả khi không kiểm tra cửa sổ trạng thái, tôi đã có thể dự đoán được cuộc đối đầu với Ryu Hyerin lần trước sẽ mang lại những phần thưởng tuyệt vời đến nhường nào. Nói cách khác, tôi đã có đủ khả năng để triệu hồi một thành viên khác trong hội. Ngoài ra, tiến độ hảo cảm của tôi với Kim Ollim, người đã đánh bại Ryu Hyerin, cũng đã tăng lên đáng kể. Thanh hảo cảm giữa tôi và hầu cận của mình cũng ảnh hưởng đáng kể đến chỉ số của tôi…

'Chắc chắn sẽ tốt hơn lần trước thôi.’

Tôi tự nhủ... nhưng tôi không thể ngăn được dòng mồ hôi lạnh chảy dọc theo sống lưng.

'Mình cần phải nhanh chóng triệu hồi và nâng cấp kỹ năng chức nghiệp của mình mới được…'

Bae Jaemin chắc chắn sẽ hung hăng hơn trước vì sự biến mất của Ryu Hyerin.

Thực ra, đến tận thời điểm này tôi cảm thấy bản thân khá may mắn. Chức nghiệp ít người biết đến cùng với năng lực tầm thường của tôi khiến kẻ thù mất cảnh giác, và tôi đã xử lý chúng, từng người một.

'Nhưng từ bây giờ trở đi, mọi chuyện sẽ khác.’

Kẻ thù có thể sẽ di chuyển theo nhóm ít nhất hai người và chúng cũng có thể vạch ra những chiến thuật mà chúng ta không lường trước được trong quá trình hành động. Nếu không may, Bae Jaemin có thể sẽ nhận ra mọi chuyện đã xảy ra và cố gắng tìm cách giết tôi ngay lập tức.

'... Và nếu điều đó thực sự xảy ra…’

Tôi không còn cách nào để né tránh cái chết ngoại trừ việc sử dụng năng lực ẩn giấu của mình - tiêu hao sinh mạng của bản thân để triệu hồi tất cả hầu cận cùng một lúc.

Vậy nên trước đó, tôi đã lên kế hoạch ký hợp đồng với tất cả thành viên của [Yeonhong] càng sớm càng tốt và tập trung vào việc gia tăng độ hảo cảm nếu có thể. Việc lấy máu của tôi và sử dụng nó là một phần của kế hoạch đó. Tôi quyết định thử nghiệm với Woo Ragi, Choi Kyungsik và Jung Garam, dựa theo thứ tự những người có tính cảnh giác cao độ, giống như việc thuần hoá bọn họ bằng máu của mình.

Trên thực tế, Jung Garam cởi mở và thân thiện đến mức tôi cảm thấy khá tiếc nuối khi xếp cậu ấy chung với hai người kia. Nhưng vì Garam có tính cách độc lập và phóng khoáng, nên tôi nghĩ có lẽ cậu ấy sẽ phản đối ý tưởng về mối quan hệ phụ thuộc ‘chủ - tớ’ như này. Đúng là Garam thích được tôi xoa đầu, nhưng khả năng cao cậu ấy cũng có một mặt hoang dã nào đó có thể dễ dàng cắn đứt cánh tay của tôi bất cứ lúc nào. Không còn nghi ngờ gì nữa, Kim Ollim và Seo Dawon đã quan tâm đến khía cạnh ấy trong tính cách của Garam và muốn cảnh báo tôi về việc đó.

Chỉ là đến bây giờ tôi mới bắt đầu mơ hồ hiểu được những mối liên hệ phức tạp này. Và sự hiểu biết này, hay nói đúng hơn là sự thấu hiểu, đã trở nên sâu sắc hơn khi tôi thăng cấp.

Nói cách khác, trước đây tôi luôn coi các hầu cận là những thực thể hoàn toàn riêng biệt, nhưng giờ đây, tôi có cảm giác bọn họ giống như một bộ phận không ngừng mở rộng đến mất kiểm soát bên trong cơ thể tôi.

Trước đây, Seo Dawon luôn e ngại việc các hầu cận mở lòng với tôi vì sợ rằng họ sẽ đánh mất bản ngã của chính mình nếu phục tùng chủ nhân. Tuy nhiên, khi xem xét kỹ hơn, thật ra không chỉ có mỗi hầu cận mới chịu đựng bất lợi này…

'Mình cũng thường xuyên bị bọn họ thu hút…'

Đây là hiện tượng hai chiều.

‘Ồ, nghĩ lại thì mình cũng bị Lackey hấp dẫn vào lần đầu tiên triệu hồi nó.'

Thực ra, tôi chỉ mới nuôi một chú chó Maltese trước khi gặp Lackey. Và Lackey là một sinh vật đặc biệt hoàn toàn khác với một con vật bình thường. Cho dù bộ xương có nhỏ nhắn và dễ thương đến đâu, nó vẫn là một sinh vật bất tử.

Tuy nhiên, ngay từ đầu, tôi luôn cảm thấy bản thân vô cùng yêu mến Lackey. Tôi hầu như không cảm thấy ghê tởm khi nhìn thấy vẻ ngoài của nó. Loại hành động đó cũng lặp đi lặp lại với các hầu cận khác khi cấp độ của tôi tăng lên.

Dù cho Woo Ragi có gây sự với tôi bao nhiêu lần thì tôi cũng không còn bận tâm đến nữa.

Cũng giống như Choi Kyungsik. Nụ cười bí ẩn, mơ hồ của anh ta không khiến tôi khó chịu ngay lập tức, mà ngược lại, nó khiến tôi tò mò không biết anh ta đang nghĩ gì trong đầu.

Cứ mỗi khi Garam rên rỉ và bám lấy tôi, tôi đều muốn ôm cậu ấy vào lòng.

Tôi luôn cảm thấy thoải mái khi Kim Ollim đứng sau lưng tôi. Rõ ràng là trước đây chỉ cần nhìn thấy cô ấy thôi cũng đã khiến tôi cảm thấy không thoải mái.

'Và Seo Dawon...'

Về phần Seo Dawon, tôi muốn làm tất cả mọi thứ cho anh ấy. Bất cứ điều gì mà anh muốn...

“Cảm giác này thật sự rất kỳ lạ.”

Tôi biết dù bản thân có tự lẩm bẩm với chính mình ra sao thì trái tim tôi cũng đã hướng về phía họ rồi. Tôi cũng biết Seo Dawon không bao giờ muốn tôi cảm thấy như thế này, bị ảnh hưởng bởi chính sự hiện diện của anh ấy. Với lại, tôi không thể nào cho Dawon thứ mà anh muốn chỉ với năng lực kém cỏi của tôi.

Càng ngày càng có nhiều suy nghĩ được hợp lý hoá khiến tâm trí tôi ngày càng trở nên tê liệt. Nhất là khi Seo Dawon nhìn tôi... Khi anh gọi tên tôi, cụp mắt xuống nhìn tôi bằng đôi mắt màu đỏ thẫm...

'Điều gì sẽ xảy ra nếu như mình vẫn tiếp tục thăng cấp?'

Liệu hầu cận và chủ nhân cuối cùng có hợp nhất lại thành một hay không? Tôi có ngày càng gắn bó với họ, coi họ như anh chị em ruột thịt, như gia đình, hay như một phần của cơ thể mình không?

'Mình vẫn thấy điều này thật kỳ lạ, nhưng nếu lần này mình thành công triệu hồi thêm một thành viên nữa và tiếp tục nâng cao năng lực của mình với tư cách là một ‘Chiêu hồn sư’...’

Tôi cảm thấy bản thân như đang mắc kẹt trong một đầm lầy vô tận. Tôi lo lắng, tự hỏi liệu mình có thể tiếp tục như này được nữa hay không.

Có khi nào ngày ấy Seo Dawon cũng cảm thấy giống mình không? Cảm giác như bản thân bị ép phải rơi vào một cái bẫy vô cùng hiển nhiên vậy. Nhưng cuối cùng Seo Dawon cũng mở lòng với tôi. Sau đó, và chỉ sau đó, tôi mới hoàn toàn hiểu được anh ấy phải vật lộn với những gì.

Tôi thoát khỏi dòng suy nghĩ, mỉm cười cay đắng và nhấn vào thông báo hệ thống đã nhấp nháy từ lâu.

'Dù sao thì… bây giờ mình…’

Tôi không thể làm gì được nữa. Con đường duy nhất để sống sót là giết kẻ thù.

Và rồi, ngay trước mắt tôi, một loạt tin nhắn chúc mừng ầm ĩ hiện ra trước mắt tôi như thể hệ thống đang chúc mừng tôi vì đã nhận ra điều đó.

[Cấp độ của bạn đã gia tăng đáng kể sau khi hầu cận thành công báo thù]

[Một kỹ năng chức nghiệp mới đã được mở khóa]

[Chỉ số của bạn đã tăng lên sau khi thành công báo thù vượt mức khả năng của mình]

[Tên: Choi Yikyung — Cấp 225

Chức nghiệp: Chiêu hồn sư trung cấp

HP: – 771.200

MP: – 101.000

Danh hiệu:

Ngọt ngào hơn kẹo Sự trả thù vô cùng ngọt ngào

<Danh hiệu 'Ngọt ngào hơn kẹo' chỉ có thể đạt được khi người dùng gây sát thương không thể hồi phục lên mục tiêu mà không bị trả đũa hay chịu bất kỳ sát thương nào trong quá trình báo thù. Khi sử dụng danh hiệu này, kỹ năng đặc biệt của danh hiệu – 'Phản công', có thể được kích hoạt, giúp tăng gấp đôi sát thương từ đòn tấn công vật lý hoặc phép thuật của kẻ địch và phản lại đối phương khi bị tấn công>

Người vượt qua ranh giới tử thần – Không phải ai cũng đủ may mắn để trở về từ cõi chết

<Danh hiệu 'Người vượt qua ranh giới tử thần’ +10% độ may mắn khi sử dụng danh hiệu. Có 0,1% cơ hội bạn có thể thoát khỏi nanh vuốt tử thần ngay lập tức>

Nhà thám hiểm non nớt – Bạn đã nếm trải được chút cay đắng của cuộc sống!

<Danh hiệu 'Nhà thám hiểm non nớt' tăng tốc độ di chuyển thêm 5% khi sử dụng>

Chỉ số chính (Ba chỉ số cao nhất sẽ được ưu tiên hiển thị):

Ma thuật: 888

Kiểm soát ma thuật: 10,4%

Tốc độ di chuyển: 29,7% (+ 7,23%)

Kỹ năng:

Triệu hồi oán linh

[Triệu hồi oán linh báo thù: Thành thạo 100%, Cấp bậc: Cấp bậc cao nhất]

[Triệu hồi vật hiến tế: Thành thạo 0,7%, Cấp bậc: Cấp bậc thấp nhất]

.

.

Chiếm hữu

Khi đáp ứng được một số điều kiện nhất định, hầu cận có thể sử dụng cơ thể của người triệu hồi.

Dấu ấn tử thần

Sau khi đáp ứng các điều kiện đặc biệt, bạn có thể gắn ‘Dấu ấn tử thần’ lên kẻ địch. Kẻ địch còn sống bị tử thần đánh dấu sẽ bị giảm đáng kể khả năng phòng thủ. Ngoài ra, bạn có thể nhận thêm điểm kinh nghiệm từ nó.

Quyển sách tử thần

Bạn có thể triệu hồi một linh hồn đã chết chưa đầy 1 tiếng và xem lại ký ức của họ.

Phong ấn linh hồn

Bạn có thể phong ấn một linh hồn và phù phép nó lên vũ khí.

Đêm vĩnh cửu (Lãnh địa) (Mới!)

Trong phạm vi được chỉ định, bạn có thể tạo ra một lãnh địa tối ưu nhất cho bản thân. Thời gian sử dụng tối đa 12 tiếng. Đồng thời các hầu cận được gia tăng sát thương của các kỹ năng tấn công thêm 20%]

Cài đặt

180%
14px
Chương 317
Chương 316
Chương 315
Chương 314
Chương 313
Chương 312
Chương 311
Chương 310
Chương 309
Chương 308
Chương 307
Chương 306
Chương 305
Chương 304
Chương 303
Chương 302
Chương 301
Chương 300
Chương 299
Chương 298
Chương 297
Chương 296
Chương 295
Chương 294
Chương 293
Chương 292
Chương 291
Chương 290
Chương 289
Chương 288
Chương 287
Chương 286
Chương 285
Chương 284
Chương 283
Chương 282
Chương 281
Chương 280
Chương 279
Chương 278
Chương 277
Chương 276
Chương 275
Chương 274
Chương 273
Chương 272
Chương 271
Chương 270
Chương 269
Chương 268
Chương 267
Chương 266
Chương 265
Chương 264
Chương 263
Chương 262
Chương 261
Chương 260

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.