“Cháu chào chú ạ, cháu lại đến để ‘bắt cóc’ Thia đi đây.”
“Ồ, chào cháu. Cảm ơn cháu nhé, Amy.”
“Dạ không có chi ạ. Lúc nào cũng— Ơ, chú vừa khóc đấy à?”
“Hì...Chú không có ý khoe khoang đâu, nhưng vừa nãy Thia đã giữ chú lại ở cửa và bảo chú phải đeo găng tay với đội mũ vào để không bị lạnh đấy.”
(“Ta xác nhận các sự kiện đã diễn ra đúng như mô tả.”)
“Và đó là lý do vì sao chú khóc đấy. Đúng thế. Chú suýt thì chết chìm trong hạnh phúc rồi.”
“Ôi chao, cậu ấy chưa bao giờ làm thế trước đây luôn. Một câu tiễn đưa hoàn toàn mới cơ à? Chuyện này lớn lắm nha. Chúc mừng chú ạ. Cháu còn không biết là Thia có thể làm vậy luôn... Cậu ấy lớn nhanh thật đấy.”
“Đúng không? Thật ra thì... ờ...” Người triệu hồi của ta nhìn dáo dác xung quanh. “Đừng kể với ai nhé... nhưng chú thực sự nghĩ rằng ở bất kỳ giai đoạn nào, Thia cũng là tuyệt vời nhất.”
“Không thể tranh cãi điều này với chú rồi.”
“Chuẩn luôn. À mà trước khi đi, cháu xem mấy bức ảnh chú chụp cuối tuần này đi! Nhìn này. Thấy chưa? Hai bố con chú đeo găng tay và đội mũ len đôi đấy.”
“Hihi. Nhìn cậu ấy có vẻ khó chịu trong bức này thế.”
(“Cơ mặt của ta không hề thay đổi—”)
“Đấy là tại vì chú định tháo mấy món đồ lông xù của mình ra để đem cất vào ‘Điện Thờ’ để bảo tồn chúng mãi mãi đấy.”
"...Cháu xin miễn bình luận.”
“Nếu cháu nghĩ bức đó ngon lành rồi thì xem bức này đi.”
“Ôi trời ơi, cậu ấy đang cười kìa!”
(“Cơ mặt của ta không hề thay đổi—”)
“Đúng không?”
“Trời ơi. Hai cha con chú đáng yêu quá.”
“Còn bức tiếp theo này nữa.”
“Gửi bức này cho cháu đi chú. Ngay và luôn ạ.”
“Chú gửi rồi đấy.”
“Đây đúng là một báu vật đã được chứng nhận.”
“Thậm chí là gia bảo luôn ấy chứ. Hoàn toàn xứng đáng được đặt vào Điện Thờ.”
“Ta không hiểu.”
““Thia!”” (Cả hai đồng thanh)
♢♢♢
“Ba... Hai... Một... Nói ‘Thia’ nào!”
“Ta từ chối.”
Tách.
♢♢♢
“Trời ơiii! Nhìn Thia hạnh phúc chưa kìa!”
(“Cơ mặt của ta không hề thay đổi—”)
“Cha sẽ rửa ra một trăm bản của cái báu vật này — thậm chí là thánh vật này — rồi dán kín làm hình nền cho Điện Thờ. Đây sẽ là sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới!”
"...Bỏ qua chuyện đó đi ạ. Chúng ta đi học thôi chứ nhỉ?”
“Ta đồng ý.”
♢♢♢
“Hửm? Thia, cậu đang làm gì thế?”
“Ta đang chủ động đưa tay cho Amy.”
“Hửm?”
“Chẳng phải Amy luôn liên tục yêu cầu được sở hữu tạm thời bàn tay của ta sao? Ta đang trách cho một sự việc lặp lại.”
“Áaaa... * (Tiếng hét phấn khích)*”
“Ta đang chờ đợi.”
“Xin lỗi nhé, tớ nghĩ đó là tiếng linh hồn tớ vừa bay xác ra khỏi cơ thể đấy.”
“Không chính xác. Linh hồn của Amy hiện vẫn đang được trú ngụ đúng chỗ.”
“Dù sao thì, duyệt luôn. Nắm tay chứ gì. Duyệt! Một ngàn lần duyệt. Đồng ý. Luôn luôn đồng ý. Mà cậu còn chủ động đưa tay ra cơ đấy? Siêu siêu đồng ý luôn. Nhưng tớ tưởng cậu không thích bị chạm vào người cơ mà?”
“Ta không thích.”
“Thế thì tại sao..."
“Ta xin được giải thích thêm: Ta thấy việc đụng chạm là tiêu cực, nhưng đụng chạm thì ấm áp. Ấm áp là tích cực. Do đó, việc đụng chạm là trung hòa. Amy thấy việc đụng chạm là tích cực. Do đó, việc đụng chạm với Amy mang lại ‘lợi ích toàn diện’.”
“Tớ hiểu rồi. He he. Vậy là nó chỉ mang lại lợi ích toàn diện bởi vì người đó là tớ thôi, đúng không?”
“Chính xác.”
“Hì. Thia ơi, cậu đáng yêu quá đi mất.”
“Ta chấp nhận giả định này. Xin tiếp tục.”
“Áaaa... (Hạnh phúc ngập tràn)”
“Linh hồn của Amy hiện vẫn đang được trú ngụ đúng chỗ.”
“Áaaa...
💬 Bình luận (0)