<<<<<<< Updated upstream Thia [Cuộc Sống Thường Ngày Của Thực Thể Cổ Xưa] - Chương 5 - Navy Team ======= Thia [Cuộc Sống Thường Ngày Của Thực Thể Cổ Xưa] - Chương 5 - Lazy Comics >>>>>>> Stashed changes
Chương 5:
Ta cảm nhận nhận mùa đông
Ta cảm nhận nhận mùa đông

“Thia này, cậu không cảm thấy lạnh khi chỉ mặc mỗi bộ đồng phục à?”

“Ta không thể cảm thấy lạnh.”

“Nhưng cậu còn chẳng thèm đeo găng tay hay gì cả.”

“Ta xin được nhắc lại.”

“Thật á? Thế thì để tớ sờ thử tay cậu xem nào.”

“Ta không thích bị người khác chạm vào.”

“Được rồi, tớ biết rồi. Nhưng mà, kiểu như, chỉ một giây thôi thì sao?”

“Ta nhượng bộ.”

"..."

“Một.”

“Cái quái gì vậy Thia! Tay cậu đang đóng băng à!”

“Không đúng. Tay của ta không hề đóng băng.”

“Cậu lạnh thế này cơ mà! Lạnh thế mà cậu còn bảo là cậu không đóng băng hả ?”

“Ta xin làm rõ: Ta chỉ đang lạnh. Ta không đóng băng.”

“Tớ tưởng cậu vừa mới nói là cậu không lạnh xong? Thậm chí còn nói tận hai lần.”

“Không đúng. Ta đã nói: ‘Ta không thể cảm thấy lạnh’.”

"...Cái đó thì khác gì nhau đâu chứ! Nếu cậu lạnh thì cứ nói một tiếng là được mà!”

“Ta không hiểu mục đích của việc đó.”

“Nếu cậu nói với tớ là cậu lạnh, tớ có thể cho cậu mượn áo hoodie, hoặc tụi mình có thể đi đến chỗ nào đó ấm áp, hoặc... hoặc... hoặc là tụi mình có thể n-nắm tay nhau để sưởi ấm chẳng hạn.”

“Ta vẫn không hiểu.”

"...Cậu không hiểu chỗ nào cơ?”

“Cần làm rõ: ‘Lạnh’ là một loại cảm giác đúng không?”

"...Phải, lạnh là một cảm giác, Thia ạ..."

“Cần làm rõ: ‘Ấm’ cũng là một loại cảm giác?”

“Phải, Thia.”

“Ta không có cảm giác. Do đó, nhiệt độ của ta là không liên quan.”

“Không phải!”

“Ta cần một lời giải thích rõ ràng.”

“Ấm áp thì vẫn tốt hơn chứ, đúng không? Cho nên lần sau cứ bảo tớ khi nào cậu thấy lạnh.”

“Ta chấp nhận giả định này. Tiếp tục đi.”

“Cậu cảm thấy thế nào có thể không quan trọng với cậu, nhưng nó quan trọng với tớ, cậu hiểu chứ?”

“Đã hiểu.”

“Vậy nên nếu ấm hay lạnh chẳng có gì khác biệt với cậu, thì chẳng phải việc giữ cho người ấm lên sẽ mang lại lợi ích toàn diện hơn sao? Bởi vì nếu cậu ấm áp là một điều tốt đối với tớ.”

“Ta khen ngợi lập luận của Amy.”

“Và nhớ bảo cha cậu là tớ bảo cậu phải đeo găng tay với đội mũ vào đấy.”

“Đã hiểu.”

"..."

“. . .”

“Thực ra thì... Còn về... Ừm. Có phải cậu không thích mấy thứ tớ tặng cậu không?”

“Ta không có ký ức về việc nhận găng tay và mũ từ Amy.”

"...Hả?”

“Ta xin được nhắc lại.”

"..."

“Ta tự hỏi tại sao Amy lại không đi nữa.”

"..."

“. . .”

"...Thia ơi?”

“Ta đang lắng nghe.”

“Mọi chuyện vẫn ổn chứ? Cậu có sao không?”

“Cơ thể của ta hiện tại không có vấn đề gì. Người triệu hồi của ta đã đưa Ta đến gặp bác sĩ nhiều lần để xác nhận rồi.”

“Tớ... Được rồi. Nếu bác sĩ đã nói thế..."

“Ta xác nhận. Bác sĩ đã nói thế.”

“Cậu đúng là đồ ngốc tử mà.”

“Không chính xác. Hình dạng hiện tại của ta là con người.”

“Đúng là kiểu trả lời của mấy đứa ngốc. Cậu đang học mấy thói xấu này từ mẹ cậu đấy à?”

“Ta không có mẹ.”

"..."

“. . .”

"...Xin lỗi. Tớ... Tớ xin lỗi.”

“Ta không bận tâm.”

“Dù sao thì, tớ chỉ... tớ muốn cậu biết rằng tớ sẽ luôn ở bên cậu. Nên nếu cậu muốn tâm sự bất cứ điều gì, cứ nhớ là luôn có tớ ở đây nhé, được không?”

“Đã hiểu.”

“Bất cứ chuyện gì cũng được. Bất cứ lúc nào.”

“Đã hiểu.”

“Tớ nói thật lòng đấy.”

“Đã hiểu.”

"...Mình đúng là một đứa ngốc.”

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 6: Ta được chụp ảnh
Chương 5: Ta cảm nhận nhận mùa đông
Chương 4: Nó đã có bạn bè
Chương 3
Chương 2: Ta đi học
Chương 1: Ta đã được triệu hồi

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.