“Thia! Cậu không sao chứ? Tớ nghe nói cậu vừa trải qua một vụ tai nạn xe hơi kinh hoàng lắm. Ở trường người ta còn kháo nhau là... ờ... mà thôi bỏ đi. Trông cậu... có vẻ không sao nhỉ?”
“Ta không hề hấn gì.”
“Không sao... thì tốt. Tốt rồi... Cơ mà cậu vẫn kỳ quặc như mọi khi nhỉ. Tớ cứ tưởng cú va đập đã xoay cái đầu cậu 180 độ và 'khôi phục cài đặt gốc' để cậu trở thành một người bình thường rồi cơ. Không phải tớ có ý chê bai cái đầu hiện tại của cậu đâu khoan đã. Đầu cậu thật sự không có vấn đề gì đấy chứ?”
“Phần đầu thuộc hình thể hiện tại của ta có biên độ chuyển động khoảng 160 độ trên trục ngang. Ta hiểu rằng đây là cấu hình tiêu chuẩn của nhân loại.”
“Đừng... Đừng có ngoáy cổ qua lại để chứng minh điều đó nữa.”
“. . .”
“Thia, xấu hổ quá đi. Người ta đang nhìn kìa.”
“Ta không quan tâm.”
“Lạy chúa, Thia. Dừng lại ngay... Sao cậu có thể vừa đi vừa làm thế được vậy hả?”
“Amy sẽ đưa ra cái giá nào để yêu cầu ta dừng lại?”
“Tớ sẽ xin lỗi! Tớ xin lỗi mà. Tớ xin lỗi, được chưa? Đó chỉ là trò đùa thôi. Pha lẫn với một chút lo lắng. Cậu... hộc... bình thường mà...?” Amy lảng tránh ánh mắt. "...Đại khái thế."
“Ta chấp nhận lời xin lỗi của Amy.”
“Đừng có tỏ vẻ đắc ý như thế nữa.”
“Ta không hề biểu lộ trạng thái cảm xúc đó.”
“Tớ thấy sự mãn nguyện của cậu đang tuôn trào ra ngoài kia kìa. Thậm chí tớ đứng đây còn thấy cả cái đuôi vô hình của cậu đang vẫy tít lên rồi.”
“Sai lầm. Ta thiếu các cấu trúc sinh học cần thiết để thực hiện cả hai hành vi đó.”
"...Bỏ đi. Chào mừng cậu trở lại, Thia.”
“Ta đã trở lại.”
“Tớ mừng là cái đầu của cậu không sao. Chắc vậy.”
“Ta ghi nhận sự quan tâm của ngươi, Amy.”
“Mà này, vụ xưng 'Ta' là sao thế? Cậu học cái kiểu đó ở đâu ra vậy?”
“Ta đã luôn giao tiếp như thế này trong vô số chu kỳ.”
“Hừm. Tớ khá chắc điều đó không đúng đâu, nhưng thôi, tùy cậu vậy. Tớ chỉ mừng là cậu vẫn ổn.”
“Đã hiểu.”
“May cho cậu là tớ rất thích sự kỳ quặc của cậu đấy.”
💬 Bình luận (0)