“Trời đất ơi, Thia. Cậu đang làm cái quái gì thế? Nãy giờ cậu chỉ đứng nhìn chằm chằm vào một bức tường đấy rồi đấy à?”
“Đúng.”
"...Tớ có thể hỏi lý do không?”
“Ta cho phép đặt câu hỏi này.”
"...Đây chính là lý do vì sao cậu chẳng có nổi một người bạn nào đấy.”
“Ta không hiểu mối liên hệ giữa câu hỏi của Amy với việc Ta được cho là đang thiếu thốn bạn bè.”
“Ờ. Đây chính là lý do vì sao cậu không có bạn đấy.”
“Không đúng. Ta có rất nhiều bạn.”
“Ồ vậy sao? Kể tên năm người xem nào.”
“Bố”
“Gia đình không tính.”
“Được rồi. Ta sẽ thử lại.”
“Kể xem nào.”
“Yahweh, Satan, Lulu, Ksiti—”
“Bạn tưởng tượng không tính nha.”
“Arbha, Amy.”
“Tớ...cậu....ơ. Cái gì... ý tớ là. Được rồi. Cậu thắng.” Amy hé mắt nhìn qua kẽ tay. “Đôi lúc cậu lươn lẹo thật đấy.”
“Không đúng. Ta hoàn toàn có thể nhìn thấy được ở chiều không gian này.”
“Phải, phải. Ngoan lắm. Tớ có thể nhìn thấy cậu nên cậu không có lươn lẹo.”
“Chính xác.”
💬 Bình luận (0)