Chương 172

Chương 172

Một cơn chóng mặt nhẹ ập đến cùng với thông báo "Hoàn thành khế ước" mà tôi đã mong đợi từ lâu. Tôi nhắm mắt, chịu đựng cơn chóng mặt rồi lại mở mắt ra. Tự nhiên, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh Seo Dawon và những hầu cận khác đang đứng chờ trước mặt mình giống như trước đây.

Tuy nhiên…

'…Đây là đâu?'

Bất ngờ thay, khi mở mắt ra, thứ chào đón tôi lại là một căn phòng xa lạ.

Chính xác mà nói thì tôi thấy bản thân đang ở trong một phòng bệnh. Tôi đang nằm trên giường, bên cạnh là máy điện tâm đồ đang liên tục kêu bíp bíp theo từng nhịp của biểu đồ trên màn hình.

Vừa cúi đầu nhìn xuống, tôi thấy mình cũng đang mặc đồ bệnh nhân, trên cánh tay còn cắm một cây kim dày. Khi lần theo ống nối, tôi thấy một gói truyền dịch Ringer Lactate (1) đang treo lủng lẳng trên giá.

Chưa kể từ trước tới nay, tôi chưa từng tỉnh dậy trong phòng bệnh viện sau khi trải qua [Hồi ức oán linh] bao giờ nên có phần hơi hoang mang. Cùng với đó, môi tôi khô khốc, cổ họng đau rát như bị xé toạc, đau đến mức khiến tôi không thể nói nên lời. Cảm giác uể oải mơ hồ khiến tôi có cảm giác tình trạng sức khoẻ của bản thân đang chạm đến mức báo động.

'Rõ ràng trước lúc mình triệu hồi ‘Woo Ragi’ mọi chuyện vẫn suôn sẻ, ổn áp lắm cơ mà. Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra sau khi mình triệu hồi anh ta vậy?'

Lúc này, tôi đang suy ngẫm lại đoạn ký ức cuối cùng của mình. Tôi khẽ cử động tay, một cơn đau nhói chạy dọc trên cánh tay, lan ra khắp da thịt. Khi kiểm tra mu bàn tay, tôi nhìn thấy một vết bầm tím. Hình như trong lúc bất tỉnh, có ai đó đã đâm kim vào tay tôi.

‘Mình không nên di chuyển một cách liều lĩnh…'

Chắc hẳn đã có chuyện gì đó xảy ra sau khi triệu hồi. Đáng ngại thay, tôi thậm chí còn không thể nhìn thấy đám hầu cận ồn ào vẫn luôn vây quanh mình.

“Seo Dawon.”

Để đề phòng, tôi khẽ gọi tên anh ấy, nhưng đúng như dự đoán, mọi thứ vẫn im lặng. Lackey cũng vậy.

Vì vậy, tôi quyết định không ép buộc bản thân di chuyển vô ích nữa. Tôi đảo mắt một vòng và trong đầu chợt nảy lên ý nghĩ, ‘Nếu mình bật [Cửa sổ trạng thái] lên thì liệu mình có thể nắm bắt được tình hình hiện tại không?’

[Cửa sổ trạng thái] là thứ mà tôi có thể hình dung trong đầu chỉ bằng một suy nghĩ. Vì tất cả thông tin và con số đều được ‘Cửa sổ’ cập nhật theo thời gian thực nên rất có thể nó sẽ hiển thị thứ mà tôi cần trong tình huống này.

'[Cửa sổ trạng thái]!'

Vậy là tôi đọc những thông tin hiện ra trước mắt, nhưng… có điều gì đó thực sự không ổn ở đây.

_

Tên: Choi Yikyung – Cấp 100

Chức nghiệp: Chiêu hồn sư trung cấp

HP: – 321.000 (— 321.000)

MP: – 102.040 (— 103.040)

Danh hiệu:

Ngọt ngào hơn kẹo – Sự trả thù vô cùng ngọt ngào (Hiện không thể áp dụng hiệu ứng danh hiệu)

<Danh hiệu 'Ngọt ngào hơn kẹo' chỉ có thể đạt được khi người dùng gây sát thương không thể hồi phục lên mục tiêu mà không bị trả đũa hay chịu bất kỳ sát thương nào trong quá trình báo thù. Khi sử dụng danh hiệu này, kỹ năng đặc biệt của danh hiệu – 'Phản công', có thể được kích hoạt, giúp tăng gấp đôi sát thương từ đòn tấn công vật lý hoặc phép thuật của kẻ địch và phản lại đối phương khi bị tấn công>

Nhà thám hiểm non nớt – Bạn đã nếm trải được chút cay đắng của cuộc sống!

<Danh hiệu 'Nhà thám hiểm non nớt' tăng tốc độ di chuyển thêm 5% khi sử dụng>

Chỉ số chính (Ba chỉ số cao nhất sẽ được ưu tiên hiển thị):

Ma thuật: 680 (— 680)

Kiểm soát ma thuật: 3,9% (— 3,9%)

Tốc độ di chuyển: 22,7% (+ 5%)

Kỹ năng:

Triệu hồi oán linh (Hiện không thể sử dụng kỹ năng chức nghiệp)

[Triệu hồi oán linh báo thù: Thành thạo 95%, Cấp bậc: Cao cấp]

[Triệu hồi vật hiến tế: Thành thạo 0,7%, Cấp bậc: Cấp bậc thấp nhất]

.

.

Dấu ấn tử thần

Sau khi đáp ứng các điều kiện đặc biệt, bạn có thể gắn ‘Dấu ấn tử thần’ lên kẻ địch. Kẻ địch còn sống bị tử thần đánh dấu sẽ bị giảm đáng kể khả năng phòng thủ. Ngoài ra, bạn có thể nhận thêm điểm kinh nghiệm từ nó.

Quyển sách tử thần (Mới!)

Bạn có thể triệu hồi một linh hồn đã chết chưa đầy 1 tiếng và xem lại ký ức của họ.

.

.

('Choi Yikyung' hiện đang phải chịu hình phạt do triệu hồi oán linh quá mức)

_

'Hình phạt này là sao?'

Những dấu 'trừ' đáng ngại xuất hiện trên tất cả các chỉ số trong [Cửa sổ trạng thái]. Ngoài ra, tất cả [Kỹ năng chức nghiệp] đều chuyển sang màu đỏ, nghĩa là việc sử dụng chúng bị hạn chế.

Nhưng điều thực sự khiến tôi cảm thấy bản thân bị đối xử bất công một cách trắng trợn chính là khi nhìn vào [Cửa sổ trạng thái], nó không hề hiển thị thông báo hay bất kỳ cảnh báo nào về việc sẽ có chuyện tồi tệ sắp xảy ra nếu tôi cứ tiếp tục triệu hồi Woo Ragi. Rõ ràng lúc tôi triệu hồi chẳng có vấn đề gì xảy ra hết, vậy mà giờ hệ thống lại thông báo rằng tôi đã vượt quá giới hạn của mình? Chẳng lẽ nó nghĩ tôi thực sự tin chuyện đó à?

“…Cái thứ vớ vẩn gì… thế này…? Ư… Hông mình đau quá…”

Tôi cố gắng đứng dậy, trong lòng ngập tràn sự kinh ngạc cùng phẫn nộ, nhưng tình trạng cơ thể của tôi thực sự rất tệ hại. Ngay cả khi không bị [Cửa sổ trạng thái] doạ sợ, mỗi cử động của tôi đều truyền đến đau đớn như thể vừa bị đánh đập khắp người.

Cuối cùng, tôi khẽ ngẩng đầu lên một chút, run rẩy kịch liệt, rồi ngã phịch xuống chiếc gối mềm mại. Nếu ai đó đứng bên cạnh nhìn, chắc hẳn họ chỉ thấy tôi hơi vươn vai rồi lại đột nhiên nằm xuống.

Cót két…

May mắn thay, tôi không phải ở một mình lâu. Một y tá mở cửa bước vào, có lẽ đang đi kiểm tra. Ngay khi thấy tôi mở mắt, cô ấy nhanh chóng tiến lại gần.

“Anh Choi Yikyung? Giờ anh cảm thấy thế nào rồi?”

“……Ờm, không sao hết.”

“Chờ một chút.”

Sau đó, một bác sĩ bước vào làm một vài xét nghiệm. Tôi nằm trên giường bệnh, được đưa qua đưa lại dọc theo hành lang bệnh viện. Nhìn thấy đồng phục của các nhân viên bệnh viện đang đẩy mình đi, trong lòng tôi có hơi lo lắng.

‘Chỗ này là Bệnh viện Ahn…'

Ai là người đã đưa tôi đến đây? Với lại sau khi hình phạt kết thúc, liệu tôi có thể gặp lại Seo Dawon và những hầu cận khác không? Khi nào thì hình phạt mới kết thúc?... Tất cả những suy nghĩ ấy cứ quanh quẩn trong đầu tôi.

Thật ra, tôi cũng có phần e ngại khi hỏi bác sĩ và y tá về tình huống xung quanh. Tôi hơi nghi ngờ thái độ của nhân viên, kiểu họ thường hạn chế thông tin cho bệnh nhân trong quá trình khám bệnh. Với lại bản thân cũng chẳng biết ai là người đã trả viện phí, nên tôi chỉ nằm im như người ta bảo mà không nói thêm lời nào.

Tuy nhiên, khi tôi trở lại phòng bệnh sau khi khám tổng quát, một người không ngờ tới đang đợi tôi.

“Cậu Yikyung…”

“…Anh Heeseo?”

“Tạ ơn trời đất, may quá…”

Người đó không ai khác chính là Koo Heeseo.

* * *

"Anh là người đã đưa tôi vào bệnh viện đúng không?"

“.....Đúng vậy…..”

Koo Heeseo đáp bằng giọng hơi khàn. Anh ấy thận trọng tiến lại gần tôi, không hiểu sao, khoé mắt anh đỏ hoe và sưng húp như thể anh vừa khóc.

Koo Heeseo cầm trên tay một chiếc khăn tay có họa tiết hoa văn rực rỡ. Lúc tôi nhìn qua, anh ấy có dùng khăn tay chấm nhẹ lên mắt vài lần. Trong lòng tôi bỗng dâng lên một loại cảm xúc kỳ lạ khi nhìn thấy những giọt nước mắt khẽ rung động trên đôi mắt dịu dàng của anh.

Không hiểu sao tôi cứ nghĩ do tôi đang nằm viện nên anh ấy mới khóc như vậy. Phần nào cũng là do Heeseo cứ nhìn chằm chằm vào tôi... Với lại, anh ấy không bám dính lấy tôi như thường lệ, mà chỉ vừa sụt sịt vừa dụi mắt ở xa xa, trông như một đứa trẻ đang sợ hãi.

Vì vậy, tôi nghĩ đến việc đợi anh ấy bình tĩnh lại, nhưng suốt 30 phút trôi qua, Koo Heeseo vẫn chỉ thỉnh thoảng sịt mũi chứ không hề có động thái nào khác.

Cuối cùng, tôi là người bắt đầu câu hỏi trước.

"Xin lỗi, nhưng… anh đang khóc vì tôi đấy à?"

"Đúng…"

“Ừm…Ờmm, thật ra tôi cũng không hiểu vì sao mình lại ở đây nữa…”

“Cậu Yikyung à, cậu vừa suýt chết đó…”

Mới lúc nãy tôi còn nghĩ, Koo Heeseo thật sự đang khóc rất nhiều. Nhưng sau khi nhắc đến chuyện tôi suýt chết, cảm giác như có vòi nước nào đó đã được mở ra.

Tôi vừa ngạc nhiên vừa sợ hãi, định giơ tay ngăn anh ấy lại. Dù tôi không cố ý, nhưng Koo Heeseo vẫn dang rộng vòng tay chào đón tôi và ôm chặt tôi vào lòng.

Sức nặng của cơ thể anh đè lên người tôi có chút nặng nề. Tuy nhiên, sau khi cảm nhận khuôn mặt ướt át và ấm áp của Koo Heeseo cọ vào ngực mình, tôi cảm thấy việc đẩy anh ấy ra có hơi tàn nhẫn. Bất lực, tôi thở dài và vỗ nhẹ vào lưng người đàn ông. Nhưng vừa làm vậy, tiếng nức nở của anh ngày càng lớn hơn.

Cứ như thế, khoảng 10 phút trôi qua, Koo Heeseo vẫn không chịu rời khỏi vòng tay tôi, nhưng nước mắt đã ngừng rơi.

Mặc dù tôi thấy Koo Heeseo có hơi trơ trẽn khi anh nằm trong vòng tay tôi, rơi những giọt nước mắt đáng thương mà không hề ngại ngùng, nhưng tôi cũng không đẩy anh ấy ra. Chỉ là tôi đã quá quen với những hành động kỳ lạ của người này rồi. Cũng có lẽ là do anh ấy chỉ lặng lẽ ôm lấy tôi nên tôi cũng không sợ gì lắm...

“Xin lỗi… nhưng anh có thể giải đáp một số thắc mắc của tôi được không. Làm sao anh biết tôi gặp chuyện mà đến nhà tôi rồi đưa tôi đi bệnh viện? Tôi nằm viện được mấy ngày rồi?”

“3 ngày…”

Sau đó, tôi ngăn bàn tay đang vuốt má tôi của anh ấy lại rồi hỏi thêm vài câu hỏi cần thiết. Koo Heeseo lẩm bẩm trả lời, môi anh ấy áp sát vào xương quai xanh của tôi. Tôi đẩy anh ra, bảo anh ấy đừng làm như vậy, nhưng Heeseo lại chớp chớp đôi mắt như sắp khóc nên tôi đành thở dài, để mặc cho anh muốn làm gì thì làm.

Được sự cho phép ngầm của tôi, Koo Heeseo vẫn tiếp tục hành động trẻ con của mình. Phải đến khi tôi ho khan vài tiếng, anh ấy mới chịu ngẩng người dậy. Sau đó, anh ấy giải thích tình hình cho tôi với thái độ bình thản hơn nhiều.

"Cậu Yikyung gọi điện cho tôi trước mà... Cậu không nhớ sao?"

“Tôi hả?”

“Ừ… Cậu gọi tôi tận hai lần. Cậu gọi, cúp máy không nói gì, rồi lại gọi lại…”

“Đó có phải là lý do anh quyết định tìm đến nhà của tôi không?”

“Đúng vậy… Tôi nghĩ đó có thể là chuyện mà cậu không thể nói qua điện thoại được…”

Vì tôi không nhớ gì về chuyện đó, nên tôi đoán hành động đó có thể là do các hầu cận gây ra. Có vẻ như họ đã biết về “hình phạt” của tôi và tìm cách liên lạc với Koo Heeseo, người hữu dụng nhất ở thời điểm đó.

Vì họ không thể xuất hiện trên thế giới này nếu không được tôi triệu hồi, nên có lẽ họ đã chọn sử dụng điện thoại bằng chút sức mạnh yếu ớt mà họ có thể dùng…



Chú thích:

1. Ringer Lactate: dung dịch được sử dụng để bù nước và chất điện giải ở những người bị giảm thể tích tuần hoàn hoặc tụt huyết áp.

Cài đặt

180%
14px
Chương 172
Chương 171

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.