Chương 171
Tôi ngạc nhiên, đồng thời vô cùng giận dữ trước câu hỏi bất ngờ đầy khiếm nhã ấy của Woo Ragi.
Mới vừa nãy, tôi đã gặp khó khăn khi phải đối phó với ‘Seo Dawon’. Nhưng ngẫm lại mới thấy, thứ khiến tôi khổ sở như này chẳng phải là do cái tên đang đứng đối diện sao. Vậy mà sau khi chứng kiến hết thảy mọi thứ, tất cả những gì anh ta nói chỉ là ‘Cậu là người đồng tính à?’...
Cùng với đó, giọng nói vô cảm, đầy thờ ơ của Woo Ragi đã khơi dậy nỗi ám ảnh dai dẳng trong lòng tôi.
Hồi trung học, mối tình đầu của tôi thường nhìn tôi như thể tôi là một ‘tên đồng tính’. Cậu ấy cảm thấy ghê tởm nhưng đồng thời cũng nảy sinh cảm giác vượt trội khi tôi dành tình cảm của mình cho cậu ấy.
Có lần, khi đang nói chuyện với đám bạn, ánh mắt của chúng tôi vô tình chạm vào nhau. Với thái độ khiến tôi không thể không hoài nghi rằng cậu ấy đang cố tình chế giễu tôi, cậu ấy cười và nói rằng "Chẳng phải rất dễ nhận ra có mấy đứa đồng tính ở gần sao?" Người tôi thích là kẻ cầm đầu của nhóm đó, vậy nên những người xung quanh đã hùa theo ủng hộ cậu ấy một cách nhiệt tình, nói rằng điều đó thật đáng kinh tởm và nguyền rủa những người đồng tính.
Kể từ đó, mỗi khi cảm thấy cậu ấy đang nhìn mình, tôi đều cúi gằm mặt xuống và bước đi thật nhanh... Nhưng lời nói của Woo Ragi đã kéo mảng ký ức khó chịu đó ùa về.
Quá tức giận, tôi cố gắng tóm lấy con bướm đen đang vỗ cánh gần ngực tôi.
Nhưng thứ tôi nắm chặt trong tay chỉ có cổ áo. Do đây là lần đầu tiên chạm vào những vật chuyển động trong [Ký ức oán linh] nên tôi có hơi bối và xấu hổ khi mình chỉ có thể nhìn chứ không thể chạm vào chúng.
Woo Ragi chỉ vào bàn tay đang nắm chặt của tôi một cách khinh bỉ.
— Cậu đang làm cái quái gì vậy?
“...Tại anh nói năng nghe khó chịu quá nên tôi chỉ muốn đuổi nó đi thôi."
— Khó chịu sao? Ồ, bướm à?
Ngạc nhiên thay, Woo Ragi không hề phản ứng với câu trả lời thẳng thừng của tôi mà chỉ điều khiển con bướm bay cao lên trời. Tuy nhiên, sau khi đuổi cổ con bướm, anh ta lập tức bật cười mà không thèm che giấu.
— Có vẻ như Dawon đối xử tốt với cậu lắm nhỉ? Đến cái kiểu như thế mà cậu cũng nói ra được.
“.....”
— Cậu thấy khó chịu với từ ‘đồng tính’ hả? Vậy nếu không gọi là đồng tính thì gọi là cái gì?
Bất kỳ ai cũng có thể thấy lời nói của anh ta rõ ràng là đang chế giễu tôi, tôi nắm chặt tay và ngẩng đầu lên... Cùng lúc đó, không gian đột nhiên tràn ngập một luồng ánh sáng rực rỡ, như thể đèn sân khấu đều được bật lên cùng một lúc chỉ để chuẩn bị cho tiết mục này vậy.
Tôi vô thức nheo mắt lại và khi mở mắt ra lần nữa, một bóng đen chậm rãi di chuyển trong ánh sáng chói chang. Cái bóng đó tiến đến gần và đứng trước mặt tôi.
— Trông cậu có vẻ không vui lắm nhỉ.
Anh ta nói khi nhìn vẻ mặt cau có của tôi do ánh sáng quá chói gây ra. Tất nhiên, ngay cả khi không có ánh sáng, tôi vẫn sẽ khó chịu vì cái cách nói chuyện của Woo Ragi.
Thay vì bối rối, tôi chịu đựng ánh sáng chói lóa, kìm lại cơn giận dữ và nhìn thẳng vào anh ta. Cuối cùng, tôi cũng có thể nhìn rõ khuôn mặt của Woo Ragi đang nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi đã từng nhìn thoáng qua hình dáng của anh ta trong [Ký ức oán linh] của một người khác. Woo Ragi sở hữu cho mình một nét đẹp riêng khi được bao quanh bởi hàng chục lưỡi kiếm lấp lánh từ [Phi kiếm] của mình, trông anh ta di chuyển thanh thoát và đẹp đẽ đến mức tôi có cảm giác bản thân đang xem một buổi trình diễn nghệ thuật chứ không đơn thuần là một môn võ thuật.
Tuy nhiên, Woo Ragi hiện tại đang đứng trước mặt tôi... lại có chút khác biệt so với hai từ thanh tao và đẹp đẽ ấy.
Đúng là vẻ đẹp của Woo Ragi có thể nói là một chín một mười với Seo Dawon… Nhưng không hiểu sao, thay vì là hình ảnh nghiêm nghị, chính trực của một võ sĩ mà tôi luôn mong đợi thì anh ta trông khá đồi truỵ, nhìn chẳng khác gì đang phê thuốc vậy. Khóe mắt hơi sụp xuống thoáng hiện vẻ giễu cợt và cái nụ cười khinh thường đó lại rất hợp với anh ta. Đôi môi đỏ cùng làn da trắng như tuyết...
Tôi gần như đắm chìm trong sự ngưỡng mộ đối với một người đàn ông gọi tôi là ‘đồng tính’. Tôi vội vàng rời mắt khỏi Woo Ragi.
— Chẳng phải cậu vừa nhìn tôi như một thằng biến thái sao?
“Anh đang nói gì thế! Tôi chưa bao giờ làm thế cả.”
— Ờ, tôi quen rồi... Có vẻ như mấy người đồng tính khá thích khuôn mặt của tôi.
Tuy nhiên, Woo Ragi dường như đã nắm bắt chính xác những cảm xúc thoáng qua của tôi.
Anh ta nắm lấy tay phải tôi mà không gây đau đớn dù tôi đã rụt tay lại, không buồn che giấu sự chế giễu hay khinh miệt dưới đáy mắt. Sau đó, anh ta kéo tôi lại gần và đặt môi lên cổ tay tôi.
Tôi giật mình và cố đẩy anh ta, nhưng bên dưới lớp da nơi môi Woo Ragi vừa chạm vào bắt đầu nóng lên như thể đang bị thiêu đốt.
Lúc đầu, tôi nghĩ cảm giác lạ lẫm đó là do anh ta chạm vào khiến tôi cảm thấy bất ngờ, nhưng dù đã buông tay, tôi vẫn hoàn toàn cảm nhận được cơn đau rát ở cổ tay. Woo Ragi cố ý làm tôi bị thương.
“Buông ra!”
- Không phải cậu muốn lập khế ước với tôi sao?
Trong khi tôi vẫn đang cố gắng thoát khỏi vòng tay của anh ta bằng cách vặn cổ tay vì cơn đau ập tới, Woo Ragi đột nhiên nhắc đến bản khế ước và mỉm cười như thể anh ta đã nắm hết mọi thứ trong tay. Tôi trừng mắt nhìn anh ta, tay run rẩy.
“...Anh muốn gì ở tôi?”
— Tôi muốn thêm một điều khoản đặc biệt vào khế ước tương tự như cái mà Seo Dawon đã ký.
Và ngay sau đó, một tờ giấy da màu đỏ quen thuộc xuất hiện giữa chúng tôi.
Tôi lặng lẽ nhìn chằm chằm vào tờ giấy da, chỉ với một cái phẩy tay nhẹ của Woo Ragi, tờ giấy da tự động cuộn xuống từng dòng một. Sau đó, ở cuối tờ giấy, một phần [Điều khoản bổ sung] trống trơn mới hiện ra.
— Không được chạm vào cơ thể tôi khi chưa được tôi cho phép.
“Không đời nào tôi làm chuyện đó đâu…..”
— Không đời nào luôn sao? Vậy thì tốt. Dù sao thì đây cũng chỉ là để chính thức hóa thành văn bản thôi.
Nói xong, Woo Ragi cho tôi xem điều khoản mới được thêm vào.
[Bên [A] không được chạm vào cơ thể bên [B] nếu không được phép. Hình phạt sẽ được áp dụng cho mọi hành vi tiếp xúc mà không được cho phép, mức độ và thời gian của hình phạt sẽ do bên [B] quyết định. Bên [B] có thể áp dụng hình phạt miễn là hành vi đó không đe dọa đến tính mạng hoặc tổn thương vĩnh viễn đến cơ thể của bên [A].]
Điều đó có nghĩa là anh ta sẽ dùng đến cả hình phạt để ngăn cản tôi nếu tôi chạm vào anh ta… Trong khoảnh khắc, tôi đã chết lặng khi vừa bị kỳ thị là người đồng tính, vừa nhìn những điều khoản về việc gây thương tích lên cơ thể.
Tóm lại, cái này chẳng phải là nếu như tôi lỡ tay chạm nhẹ vào anh ta thì tôi cũng sẽ bị tra tấn sao? Nhớ lại cảm giác đau đớn như thiêu đốt trên cổ tay vừa rồi, dù nhìn kiểu gì cũng thấy nó rõ ràng là một lời đe doạ.
“Anh điên rồi à? Lỡ tôi vô tình chạm tay vào anh thì sao.”
— Chúng ta có thể phân biệt được sự va chạm đó là có chủ đích hay vô tình kia mà.
“Tiêu chuẩn là gì?”
— Tâm trạng của tôi.
“... Vậy ý là nếu anh không vui thì anh sẽ lại hành hạ tôi như lúc nãy sao?"
— Nếu cậu không thích thì không cần phải ép mình ký khế ước với tôi đâu.
Thật là vô lý hết sức.
Đối với tôi, việc đồng ý với bản khế ước tuỳ tiện của Woo Ragi chỉ khiến mọi chuyện trở nên rắc rối hơn mà thôi, nhưng nếu cứ để yên như vậy, chắc tôi sẽ tức tới vỡ tim mà chết mất.
Vì vậy, sau khi hít một hơi thật sâu, với mong muốn được dằn mặt tên kia một trận, tôi cũng tự thêm vào một điều kiện của riêng mình.
".....Được thôi. Nếu tôi chạm vào anh mà không được sự cho phép và khiến anh cảm thấy bị xâm phạm, tôi sẽ phải chịu hình phạt như anh mong muốn. Tuy nhiên…..”
— Tuy nhiên?
“Nếu lỡ anh chạm vào tôi thì sao?”
— Cái đó mà cũng xảy ra được à?
“Thì tôi cũng đâu ngờ bản thân lại làm thế với anh đâu?"
— Haha... Vậy thì cậu cũng làm như vậy đi. Tôi không quan tâm.
Anh ta càng nói càng khiến tôi muốn đấm vào mặt anh ta một phát cho bõ tức.
Tuy nhiên, có một vấn đề lớn ở đây. Trường hợp của tôi không giống với Woo Ragi, người có thể hành hạ tôi bằng bất kỳ kỹ năng nào của anh ta, việc tôi cố gắng gây thương tích cho anh ta hoàn toàn là chuyện vô nghĩa.
Đồng thời, do chênh lệch cấp độ, lượng sát thương có thể gây ra cũng khác biệt đáng kể. Vậy nên dù cho tôi có đâm Woo Ragi bằng kiếm đi chăng nữa, tôi cũng không thể nào chạm đến một sợi tóc của anh ta.
Tôi không biết liệu tên khốn đó có đồng ý điều kiện khi biết điều đó hay không, nhưng nếu anh ta đột nhiên nói “Tôi cũng sẽ trừng phạt cậu” thì điều khoản bổ sung này sẽ vô cùng bất lợi đối với tôi.
Nhưng tôi cũng đâu phải là người duy nhất phải chịu thiệt đâu đúng không? Trong lúc bản thân đang tự hỏi làm cách nào để hành hạ Woo Ragi, ánh mắt của tôi lướt qua rồi dừng lại ở bàn tay vẫn đang nắm chặt của anh ta. Tôi phải làm sao để giáng một đòn chí mạng vào thứ hồn ma khốn khiếp kiêu ngạo này đây…?
Sau đó, tôi dùng lực ở ngón tay, cố nắm lấy bàn tay đang nắm chặt của anh ta. Thậm chí, tôi còn đùa nghịch tay anh ta một chút.
Đúng như dự đoán, nụ cười nhàn nhã của Woo Ragi bỗng cứng lại.
— Cậu đang làm gì đấy?
Anh ta giơ bàn tay mà tôi đã vuốt ve lên và vẫy vẫy trước mặt tôi. Tất nhiên, tôi cũng cảm thấy xấu hổ khi làm điều này, nhưng... khoảnh khắc nhìn thấy biểu cảm của Woo Ragi khi anh ta đã cắn câu, cảm giác mừng rỡ đã lấn át đi sự xấu hổ của tôi.
Vì vậy, tôi đáp lại anh ta bằng một nụ cười “tươi rói”.
“Nếu anh chạm vào tôi… tôi sẽ vuốt ve anh, ôm anh rồi đùa nghịch với tay anh như thế này.”
— Cái gì?
“Thành thật mà nói, nếu tôi đánh anh thì không biết anh có đau không nhỉ? Điều khoản bổ sung này bất công quá đi mất.”
Anh ta nhìn chằm chằm vào tôi như thể vừa bị đấm một cú vào bụng, tôi siết chặt tay, cố gắng tỏ ra bình tĩnh hết mức có thể. Ngay khi tôi dùng sức, Woo Ragi hất tay tôi ra như vừa chạm phải thứ sâu bọ nào đó.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã biết tên đàn ông thẳng tính cứ mở mồm ra là “Đồng tính này, đồng tính nọ” là kiểu người tin chắc rằng bản thân sẽ bị một ‘người đồng tính’ tấn công bất ngờ vào một ngày nào đó. Tất nhiên, nếu là tôi thì tôi cũng không thể chịu đựng được cảnh có người cứ liên tục bám dính lấy mình như vậy, nhưng…
— Cậu bị điên à?
“Nếu không thích thì anh vẫn có thể rút lại điều khoản của mình đó.”
— Sau chuyện vừa nãy cậu làm với tôi mà cậu vẫn muốn tôi tin cậu sao?
Tâm trạng tôi nhẹ nhõm hẳn lên khi thấy Woo Ragi đang dần mất kiên nhẫn. Tôi lờ đi lời nói của anh ta, lẩm bẩm trong miệng nhưng vẫn đủ để anh ta nghe thấy: “Tay anh mềm thật đó…”
Ngày sau đó, Woo Ragi trừng mắt nhìn tôi với ánh mắt đằng đằng sát khí.
— Mới nãy, cậu còn làm ầm lên chuyện cậu thích Seo Dawon cơ mà...
“Tôi có bao giờ nói với anh là tôi thích anh chưa?"
— Vậy tại sao cậu lại lén lút sờ mó tôi như vậy?
“Thích một người thì liên quan gì đến việc trêu ghẹo một kẻ cứ hở tí là “Gay này, gay kia” rồi làm ầm ĩ mấy chuyện chẳng đáng vào đâu cơ chứ?”
Dù sao tôi cũng đã trêu chọc anh ta rồi nên bản thân cũng không có gì phải kìm nén cả. Khi nghe tôi trả lời không chút do dự, biểu cảm của Woo Ragi có hơi thay đổi. Có vẻ như anh ta đã bình tĩnh lại, vẻ mặt dần trở nên điềm tĩnh. Chẳng mấy chốc, anh ta nhìn chằm chằm vào tôi và mở miệng.
— Được. Vậy thì chúng ta hãy ký khế ước theo điều kiện đó đi.
"Anh nghiêm túc đấy à?"
— Cứ chờ đi. Chỉ cần cậu dám chạm vào tôi, tôi chắc chắn, ngày này năm sau sẽ là ngày giỗ của cậu
Nói xong, anh ta nở một nụ cười lạnh lùng. Lúc này, tôi không thể cứ thế bảo Woo Ragi hãy quên đi chuyện hai điều khoản bổ sung được nên chỉ đành giả vờ như chuyện đó chưa từng xảy ra… Tôi lỡ khiêu khích anh ta hơi quá rồi…
Tôi khóc thầm trong lòng, nghĩ thầm bản thân có lẽ đã làm một chuyện vô ích… Nhưng cuối cùng, tôi cũng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc gật đầu và giả vờ như chẳng hề bận tâm tới chuyện đó.
[Kết thúc quá trình phát lại kí ức người đã khuất, 'Woo Ragi']
💬 Bình luận (0)