<<<<<<< Updated upstream Heavy Rain - Chương 2 - Navy Team ======= Heavy Rain - Chương 2 - Lazy Comics >>>>>>> Stashed changes
Chương 2

Haejin bắt đầu tỉnh dậy với cơ thể đầy mệt mỏi. Khi nhìn chiếc đồng hồ, cậu chốc cảm thấy lo sợ, bởi vì cậu đã ngủ quên. Hôm qua bị kéo lên giường luôn mà chưa có gì để lót dạ nên cơn đói cứ giằng xéo dạ dày cậu, nhưng điều kinh khủng hơn lại là vấn đề giờ giấc hiện tại.

 

Cậu vội xỏ dép lê rồi hướng về phía cửa phòng, thế nhưng khi định chạm vào nắm tay cửa, những lời lăng mạ lại lọt vào tai khiến cậu khựng lại.

 

"Mẹ kiếp, giờ này mà còn ngủ được à?"

 

"Cuộc sống của nó có vẻ dễ dàng quá nhỉ."

 

"Đồ chơi tình dục chỉ đến thế thôi."

 

Cậu không nghe sót bất kì điều gì, từng câu từng chữ cứ thế lọt vào tai cậu. Thậm chí họ còn chẳng thèm hạ thấp giọng, như thể muốn cho Haejin nghe thấy hết.

 

"Có nên gọi nó dậy không?"

 

"Thôi đi, cần gì phải nhọc công phí sức thế?

“Đúng thế, đói thì tự khắc bò ra mà hốc thôi."

 

Haejin tự hỏi mọi chuyện đã bắt đầu đi lệch hướng từ lúc nào? Đến bản thân cậu cũng không rõ. Từ lúc mới vào đây, mấy người hầu vẫn còn giữ chút khách sáo; nhưng thái độ của họ đã dần thay đổi.

 

Tin đồn về số tiền mà Haejin nhận được sau mỗi lần "làm” đã lan truyền nhanh chóng khắp biệt thự. Họ không còn nhìn cậu như một vị khách của chủ nhân họ mà như một kẻ bán thân rẻ mạt để trục lợi. Bỏ ngoài tai mọi lời mạt sát về mình, Haejin coi công việc này là lựa chọn tối ưu nhất để cứu gia đình, nên chưa bao giờ cậu phản kháng dù chỉ nửa lời. Trên hết, sự thờ ơ của Ryle lại chính là lý do lớn nhất cho sự lộng hành của đám người hầu. Hắn chưa bao giờ để tâm đến việc cậu sống ra sao hay bị đối xử như thế nào.

 

"Cái này thì sao?"

 

"Còn phải hỏi à? Mang đi thôi, thằng đó muốn ăn thì tự đi mà lo."

 

Khay thức ăn của cậu bị mấy người hầu mang đi. Dù cho có nghe thấy hết, Haejin vẫn đứng đó và im lặng chẳng thể làm gì. Trong suốt 5 năm, cậu chưa một lần bước chân vào nhà bếp để xin thức ăn, cũng chưa từng yêu cầu được phục vụ bữa muộn tại phòng. Thực tế, làm gì có ai thèm bận tâm nếu cậu lên tiếng?

 

Có lẽ vì lo sợ Haejin sẽ tình cờ gặp được Ryle trong dinh thự, mọi bữa ăn của cậu luôn được mang đến và đặt trước cửa phòng. Nếu không lấy khay thức ăn đúng giờ, người hầu sẽ mang đi ngay mà chẳng để lại mà chẳng thông báo gì. Vì thế, đám người làm kia biết rõ nếu cậu dậy muộn hay họ chỉ cần mang khay đi sớm hơn một chút, Haejin sẽ phải trải qua cả ngày dài với cái bụng rỗng tuếch.

 

"..."

 

Haejin đứng im cho đến khi tiếng bước chân xa dần, chỉ còn lại tiếng thở dài mệt mỏi. Cậu rót cho mình một ly nước, uống cả ngụm lớn để xoa dịu cơn đói.

 

Không giống như các Alpha hay Omega khác phân hóa ở tuổi dậy thì, Haejin phát triển muộn vào năm 19 tuổi. Dù chỉ là một Omega lặn, nhưng trong thâm tâm, cậu vẫn coi đó là một phép màu. Nếu không có bản dạng nhị tính này, cậu đã chẳng thể bám víu vào bản hợp đồng để có thể trang trải viện phí cho cha mẹ.

 

Cậu uống cạn ly nước, nhìn vào đáy cốc rồi tự lạc vào những trầm tư. Dù có muộn hơn một chút nhưng việc trở thành một Omega lặn hóa ra lại là chiếc phao cứu sinh duy nhất giúp cậu giữ lấy mạng sống của cha mẹ mình cho đến bây giờ.

 

"Quả thực may mắn." Cậu tự thầm nhủ bản thân, dù không lớn nhưng cũng đủ để xoa dịu đi tâm hồn đang chai sạn.

 

Thông thường, những cuộc hoan ái của đôi bên diễn ra trong sự hờ hững và im lặng; nhưng hôm nay Ryle lại thô bạo nắm lấy cánh tay Haejin, nghiến răng đầy khó chịu: "Ha, cơ thể cậu không được chăm sóc tử tế à? Gầy gò quá đấy."

 

"Ức!"

 

Vừa nói, hắn vừa thúc hông mạnh bạo như một cách để trêu ngươi cậu; Haejin nghiến chặt răng, cậu bị dập điên cuồng trong cái tư thế như một con chó, mặt úp xuống nệm. Đúng như lời hắn nói, da thịt cậu chẳng còn mấy, những khúc xương va vào nhau tạo thành từng cơn đau buốt. Haejin tự hiểu rõ đó chẳng phải câu hỏi bộc phát mà đơn giản là Ryle đang chỉ trích thứ làm hắn không hài lòng thôi.

 

Giờ cậu chỉ còn biết cắn chặt môi, mặc cho cơ thể bị hắn chi phối; cố nuốt lại tiếng rên rỉ khoái lạc, chỉ sợ rằng nếu Ryle nghe thấy sẽ phát điên lên. Cậu vẫn nhớ như in vào lần đầu tiên cả hai ngủ với nhau, lúc đó cậu đau đớn mà phát ra tiếng, Ryle đã tức giận mà lạnh giọng cảnh cáo: ‘Tôi không muốn nghe thêm thứ tạp âm khác, ngậm mồm nếu không tôi xé rách miệng cậu.’

 

Kể từ đó, hắn cứ thản nhiên giày vò cậu theo ý mình. Đó là cuộc giao phối bạo lực đến từ đơn phương, hoàn toàn không quan tâm đến cảm giác của người đón nhận. Haejin đã cố gắng không lưu giữ lại những kí ức đó, nhưng sự đau đớn về mặt thể xác lại đánh vỡ phòng tuyến của cậu.

 

"Ha..."

 

Đối với Ryle, việc này chẳng khác nào một cuộc phê duyệt giao dịch mà hắn làm thường ngày, nếu không phải vì nhu cầu sinh lý bắt buộc thì hắn sẽ chẳng bao giờ đi quan hệ với một Omega. Tuy nhiên, trái ngược với vẻ ngoài lạnh lùng, Ryle lại luôn mất kiểm soát dục vọng khi đâm thúc vào cái lỗ phía sau của cậu. Hắn không chạm vào cơ thể Haejin quá mức cần thiết, nhưng đôi khi đôi mắt của kẻ săn mồi luôn ánh lên tia chiếm hữu cực độ đối với con mồi của mình, hắn thỉnh thoảng lại lướt qua những đốt xương vai nhô lên trên đôi vai gầy của cậu.

 

Sau một lúc giày vò, Lyle bực bội vuốt ngược mái tóc đẫm mồ hôi. Có lẽ sự gầy gò của Haejin khi va chạm với cơ thể hắn đã tạo nên một cảm giác không thoải mái.

 

"Chậc."

 

Hắn tặc lưỡi đầy khó chịu, hông lắc mạnh hơn, chắc là muốn chấm dứt nhanh chóng cuộc làm tình gượng ép này. Dù Ryle sở hữu thể lực bền bỉ và vạm vỡ, nhưng rồi cũng đến lúc mệt mỏi rã rời. Những cú thúc cũng thưa thớt dần mang theo sự thờ ơ lạnh lùng. Haejin nhắm chặt mắt; cậu cảm thấy kinh tởm chính bản thân mình. Dưới lớp khăn bịt mắt mờ mịt, bóng tối vẫn bao phủ dù cậu mở hay nhắm mắt.

 

Sau khi xuất tinh, Lyle hất văng Haejin ra như mọi khi, nhưng sau bao lần bị đối xử như vậy,nhờ đã có sự chuẩn bị tâm lý trước, thành công nén lại tiếng rên rỉ yếu ớt. Trong tư thế vô cùng lúng túng, gương mặt cậu gần như áp sát vào mặt đá cẩm thạch lạnh lẽo. Mọi chuyện cuối cùng cũng kết thúc. Haejin cố giữ hơi thở bình ổn, nhưng một tiếng thở dài mỏi mệt vẫn vô thức thoát ra từ kẽ môi.

 

"Haa…"

 

Đột nhiên, tiếng bước chân đang hướng về phía phòng tắm của Ryle bỗng khựng lại. Haejin lập tức rơi vào trạng thái căng thẳng tột độ, cậu nằm im bất động, không dám động đậy. Tuần này là hạn trả viện phí cho cha mẹ, cậu tuyệt đối không được làm hắn phật ý vào lúc này.

 

"Cái gì thế này?"

 

Trái với nỗi lo sợ về một cơn giận, Ryle quay lại, lần đầu tiên sau 5 năm hắn thực sự đang nhìn cậu với đôi chân mày nhíu chặt. Tiếng thở dài kiệt quệ vừa rồi khiến hắn phải chú ý đến dáng vẻ thảm thương đang nép mình nơi góc giường của cậu.

 

Đến một kẻ lạnh lùng như Ryle cũng không khỏi tặc lưỡi trước cảnh thảm hại đó. Hắn đứng đó nhìn cậu một lúc lâu, như hỏi tại sao trông cậu lại tàn tạ đến nhường này. Rồi bỗng ánh mắt hắn dừng lại ở cổ tay bị trói chặt sau lưng của Haejin.

 

À, là thứ đó.

 

Một sự thay đổi nhỏ trong dòng suy nghĩ khiến hắn phải thay đổi chủ ý rời đi, xoay người sải bước về phía của Haejin. Hắn chẳng hề biết rằng mỗi bước chân của mình đều đang nghiền nát dây thần kinh vốn đã căng như dây đàn của cậu.

 

Chưa đi được hai bước, Ryle chốc thoáng cảm nhận sự hối hận; chính hắn là người đã ra lệnh cho quản gia chuẩn bị sẵn dây trói và khăn bịt mắt cho Omega. Nhưng hắn lại chưa từng bận tâm đến tình trạng của cậu; thứ duy nhất hắn cần là tác dụng giải tỏa pheromone.

 

Hắn bực bội bước tiếp đến sát cạnh Haejin, gương mặt trắng bệch của cậu ngước lên, dù không nhìn thấy gì nhưng bản năng sợ hãi khiến cậu như đang đối diện trực tiếp với ánh mắt của hắn. Mái tóc đen ướt đẫm mồ hôi rũ xuống quanh dải bịt mắt, cơ thể run rẩy vì sợ hãi.

 

Sau một quãng thời gian dài, lần đầu tiên hắn nhìn Haejin đúng nghĩa, bèn vô thức tự độc thoại với chính mình: ‘Đôi mắt của cậu ta liệu có cùng một màu đen như mái tóc kia không?’

 

Khi bàn tay hắn theo bản năng vươn đến chiếc khăn bịt mắt, Haejin đột ngột giật mình, rụt cổ lại vì sợ hãi. Phản ứng co rúm ấy giống hệt như một người đang nín thở chờ đợi một bản án tử. Chứng kiến phản ứng đó, Ryle tặc lưỡi, hắn nhìn xuống bàn tay đang sững lại giữa không trung. Một cảm giác khó chịu bắt đầu nhen nhóm trong lòng. Hắn lùi một bước, thô bạo giật phăng sợi dây đang trói chặt hai tay Haejin. Chẳng rõ vì sao sự nóng nảy vốn có của hắn dường như lại càng trở nên nhạy cảm hơn.

 

Ngay cả khi hắn đã quay lưng bước về phía phòng tắm, Haejin vẫn nằm im bất động. Nhìn bờ vai gầy gộc đang run rẩy liên hồi, có vẻ cậu đang lạnh, nhưng sự bất động đến lạ lùng ấy lại khiến không gian thêm phần ngột ngạt.

 

"Jin, tôi đã tạo điều kiện đến mức này rồi khôn hồn thì cút nhanh đi."

 

"..."

 

Trước chất giọng lạnh lẽo vang lên, Haejin bắt đầu vùng vẫy để gượng dậy, nhưng dư âm của cuộc làm tình bạo lực vẫn còn âm ỉ, cùng cái bụng rỗng tuếch từ tối qua đã rút cạn sức lực của cậu. Hơn nữa, vụ tai nạn năm xưa đã để lại cho cậu dư chấn ở chân, cơn đau nhức truyền tới làm cậu nhăn mặt.

 

Ryle gọi cậu là "Jin", cái tên ấy còn chẳng phải biệt danh mang ý nghĩa gì trân trọng. Ngay từ lúc nghe thấy cái tên "Haejin", hắn đã tỏ vẻ chán ghét rồi tự động gán luôn cho cậu một cái tên mới.

 

“Cái tên nghe thật phiền phức, từ giờ tôi sẽ gọi cậu là Jin.”

 

Hắn còn chẳng buồn quan tâm cái tên đó ra sao, miễn không vừa ý hắn liền "ban” ngay cho người khác một cái tên. Trong khoảnh khắc đó, Haejin cảm giác như linh hồn mình bị thiêu cháy đi một nửa. Cái tên chứa đựng tình yêu, ánh sáng và cả niềm hy vọng của cha mẹ nuôi đã dành trọn tâm huyết để đặt cho cậu, cuối cùng lại bị coi rẻ đến mức thế.

 

Haejin biết mình phải đi thật nhanh, khuất khỏi tầm mắt hắn. Nhưng ngược lại, cơ thể lại phản bội lí trí, đôi tay dù đã được tự do nhưng đôi chân cậu lại khuỵu xuống ngay khi vừa cố bước đi.

 

Ryle nhìn theo bóng lưng Haejin với vẻ cáu kỉnh. Cậu vốn là một Omega được xem là "hữu dụng" vì sự phục tùng tuyệt đối, nhưng hôm nay lại chậm chạp một cách phiền phức. Hắn thầm nghĩ, nếu cậu ta định dùng cái vẻ đáng thương để đòi hỏi bất cứ điều gì, hắn dứt khoát không để yên.

 

Đúng lúc đó, ánh mắt hắn liếc qua đôi chân đang co giật không ngừng của Haejin. Nhận ra đôi chân ấy đã hoàn toàn rã rời sau cuộc làm tình vừa rồi, Ryle lập tức mất đi chút hứng thú còn sót lại. Hắn thản nhiên bước vào phòng tắm, mặc kệ cậu đang run rẩy hay đáng thương ra sao thì hắn cũng chẳng quan tâm.

Cài đặt

180%
14px
Chương 2
Chương 1

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.