Trời bỗng chốc đổ mưa, một cơn mưa nặng hạt, khoảng trời tối đen mịt mù sâu lắng dần nuốt trọn đi tầm nhìn về khoảng nơi chân trời kia.
Haejin trong tư tế nằm sấp xuống giường với hai tay bị trói chặt sau lưng khiến cậu phải dùng toàn bộ sức tì đôi vai xuống để chống đỡ lấy cơ thể. Ryle chẳng chút mảy may nắm lấy dây trói, rồi mạnh bạo thúc hông vào phía sau cậu. Haejin nghiến chặt răng, cố nuốt ngược những tiếng rên rỉ nghẹn ngào vào trong cổ họng.
“Ưm…”
Ngay sau khi cuộc hoan lạc thô bạo kết thúc, Haejin bị hất văng xuống giường. Dùng từ “hất” có lẽ vẫn còn quá nhẹ nhàng, bởi Ryle luôn bỏ cậu lại chẳng khác nào vứt đi một món đồ đã hết giá trị lợi dụng.
Cậu vốn chẳng trông mong gì sự tử tế từ hắn cả. Vấn đề là, với đôi tay vẫn còn bị trói thì Haejin buộc phải bất lực lăn lóc trên sàn nhà. Cái cảm giác lạnh buốt từ mặt đá cẩm thạch chạm vào gò má khiến cậu khẽ rùng mình, nghiến chặt răng.
Những tiếng bước chân dần xa, tiếng nước xối xả vang lên từ phía phòng tắm. Dù đôi mắt bị che kín bằng dải băng nhưng Haejin vẫn thừa hiểu tính cách của Ryle; hắn sẽ chẳng bao giờ phí hoài một giây phút để nhìn tình trạng thảm hại của cậu sau khi đã lăn lộn với nhau.
Haejin cố gắng ngồi dậy trong cơn đau quằn quại, nuốt lại những tiếng thở dài.Trong dinh thự này dù có bất mãn cũng dần trở nên vô nghĩa mà thôi. Tự học được cách nén chặt cảm xúc và dần biến chúng thành thói quen.
Lý do cậu bị đối xử tồi tệ không có gì đặc biệt cả. Ryle là Alpha trội, mang trong mình sự bài xích cực đoan đối với Omega. Hắn không cho phép bất kỳ Omega nào chạm vào người mình. Lý do dải băng bịt mắt tồn tại đơn giản là để đảm bảo cậu không thể nhìn thấy hắn, và hắn cũng không phải thấy cậu.
Bị hắn đối xử như một con búp vô hồn, đó là thứ tình dục mà Haejin biết, cung là một điều khoản nghiệt ngã trong bản hợp đồng giữa cậu và hắn..
Haejin gắng gượng dậy nhưng cơ thể sớm đã kiệt quệ. Đúng với bản chất của một Alpha mang trong mình quyền lực tuyệt đối, Ryle là một người vô cùng thô bạo khi trên giường. Có lẽ hắn cảm thấy chán ghét một Omega có vấn đề về pheromone là cậu chăng? Nên sau mỗi lần “giày vò”, cơ thể của Haejin lại chẳng thể đứng vững nổi. Hôm nay, vì một cú ngã mạnh mà một bên tay của cậu đã trật khớp. Cuối cùng, cậu cũng đành nằm im trên sàn nhà lạnh lẽo, buông lơi tất cả sự mệt mỏi.
Đây là căn phòng này chuẩn bị riêng cho những lần “mây mưa” của cả hai. Lyle thường sẽ rời đi bằng lối đi nối liền với phòng tắm. Những ngày đầu, cậu đã luôn bị bỏ mặc nằm trên sàn nhà như thế này cho đến tận sáng hôm sau.
"Phù…"
Cánh cửa phía lối đi chính đột nhiên mở ra cùng tiếng thở dài chán chường của người hầu. Có vẻ như thấy cậu đã quá lâu không ra ngoài nên họ đã vào kiểm tra.
"Mẹ kiếp, bẩn thỉu quá."
“...”
Người hầu thô bạo tháo dây trói cho Haejin với vẻ mặt kinh tởm, như thể đang chạm vào một thứ rác rưởi. Xong việc, gã quay lưng đi thẳng, không thèm ngoảnh đầu lại.
Haejin nở một nụ cười chua chát trước sự ghẻ lạnh đã quá đỗi quen thuộc của người trong dinh thự này. Cậu từ từ tháo dải băng bịt mắt, cố tình chờ cho gã người hầu đi khuất mới mở mắt ra. Cậu không muốn thấy vẻ mặt khinh đó thêm một lần nào nữa.
Khi thị lực dần làm quen được với cường độ ánh sáng, trong căn phòng ấy đã chỉ còn lại một mình cậu.
Vẫn luôn là như thế mà thôi…
Trong phân cấp tiến hóa, Alpha chính là đại diện của những bộ gen ưu tú nhất. Không chỉ sở hữu trí tuệ và quyền lực, họ còn được đấng tạo hoá ưu ái cho vẻ đẹp nổi bật như một thứ vũ khí. Chính vì thế, từ xưa đến nay, tầng lớp thượng lưu ở trong xã hội này đều là của riêng Alpha, và thành phố Heavy Rain của Elta cũng không nằm ngoài vòng quy luật đó.
Tuy nhiên, không phải các Alpha luôn là những con người hoàn hảo, họ cũng đều có điểm yếu như bao người. Theo chu kỳ, Alpha buộc phải giải phóng pheromone của mình, và điều đó không thể tránh khỏi việc làm tình với Omega.
Haejin vốn dĩ là một Beta, việc phân hóa thành Omega quá muộn khiến cậu trở nên lạc lõng và thiếu hụt những kiến thức cơ bản về nhị giới của chính mình. Cậu không rõ điều gì sẽ xảy ra nếu một Alpha không thể giải tỏa pheromone đúng cách, cậu chỉ biết rằng, nếu quá lâu không được thỏa mãn, Ryle sẽ trở nên cực kỳ bạo lực.
Dù sao thì, với một Alpha bình thường thì vấn đề sẽ được giải quyết tốt hơn bằng cách gặp một Omega thích hợp. Nhưng Ryle Vermouth lại ghê tởm Omega đến tận xương tủy, nhưng vì phải giải phóng pheromone mà buộc phải tìm kiếm một Omega và “nuôi” trong dinh thự như một công cụ giải tỏa. Và Haejin, khi lâm vào cảnh túng quẫn vì gánh nặng tiền bạc, cậu đã chấp nhận ký vào bản hợp đồng nhục nhã ấy.
Ryle Vermouth, người thừa kế duy nhất của gia tộc Vermouth, đế chế nắm giữ huyết mạch kinh tế của cả đất nước. Tại Heavy Rain, nơi được gọi là thủ phủ của gia tộc Vermouth, chính tại nơi đây hắn đã thuê cậu. Với vẻ ngoài lộng lẫy cùng những bộ vest được cắt may vô cùng tỉ mỉ, hình ảnh của Lyle phủ sóng khắp các mặt báo, là niềm khao khát của không biết bao nhiêu Omega. Chính vì vậy, sự bài xích quá lộ liễu mà hắn dành cho Omega lại càng trở thành một nghịch lý đầy mỉa mai.
Sau cuộc hoan lạc, Haejin lê thân xác đã mỏi nhừ vào phòng tắm, cố gột rửa đi những dấu tích đầy ám muội xen lẫn buồn nôn trên người trước khi nằm cuộn tròn trên giường. Ryle vừa trở về sau chuyến công tác dài ngày, và việc dồn nén pheromone quá lâu đã khiến hắn trút xuống cơ thể cậu những cú thúc thô bạo đến mức đôi chân cậu giờ đây vẫn còn tê rần.
Năm năm trôi qua tại dinh thự này, dù mang danh nghĩa là "phòng riêng", nhưng Haejin chưa bao giờ tìm thấy cảm giác mình thuộc về nơi này. Căn phòng của cậu luôn lạnh lẽo và trống rỗng, không có lấy một tia nắng.
“Anh ơi, em mệt quá…"
Cậu thì thầm vào hư không, gửi lời than vãn mệt mỏi đến người anh trai đã khuất. Sau bao nhiêu chuyện, điều làm cậu hối tiếc nhất là đã không nũng nịu, không yêu thương anh nhiều hơn khi còn sống; cứ thế cảm giác mất mát lại càng trào dâng, có đau đớn và mặc cảm muộn màng.
Hợp đồng này là một sự sỉ nhục đối với nhân phẩm của chính Haejin. Đáng ra, cùng là gen trội thì Omega cũng nên phải nhận được sự tôn trọng tương xứng. Việc bị biến thành một thứ công cụ giải tỏa pheromone là điều thật nực cười. Nhưng Haejin không có lựa chọn nào khác, nếu thiếu đi số tiền nhận được từ bản hợp đồng này, cậu sẽ chẳng thể cứu được gia đình mình.
Đó chỉ là một bi kịch bình thường, nhưng đứng giữa sợi dây tồn tại mong manh của thế gian này lại chẳng có lấy một sự tiếc thương.
Mái tóc đen và đôi mắt sâu thẳm của Haejin vốn là những nét lạ lẫm ở đất nước này. Bị bỏ rơi tại trại trẻ mồ côi ngay khi vừa lọt lòng, mang ngoại hình hoàn toàn khác biệt đã khiến cậu trở nên lạc lõng suốt hơn mười năm ròng rã. Ở cái tuổi mà lẽ ra vẫn còn được yêu thương và nuông chiều, Haejin đã buộc phải thấu hiểu sự khắc nghiệt của cuộc đời.
Ngay khi tưởng rằng bản thân đã rũ bỏ đi niềm hy vọng về một mái ấm thì thật may mắn thay, gia đình Bright tốt bụng đã quyết định đón cậu về. Họ vốn là những tình nguyện viên lâu năm tại trại trẻ, đã lặng lẽ quan sát và chở che cho cậu suốt thời gian dài. Khi thấy Haejin vẫn cô độc không ai nhận nuôi, họ đã mở rộng vòng tay, đưa cậu về ngôi nhà của mình.
Những ngày tháng sau đó tựa như một giấc mộng ngọt ngào. Haejin có cha, có mẹ, những người yêu thương và dạy dỗ cậu bằng cả trái tim; có một anh trai để đôi khi cãi vã nhưng lại là chỗ dựa vững chãi nhất của cậu.
Cái tên "Haejin" cũng chính là món quà mà cha mẹ nuôi đã đặt tất cả hy vọng và sự chúc phúc vào đó. Dù không rõ nguồn gốc chính xác của cậu, họ vẫn cố gắng tìm hiểu ngôn ngữ từ vùng Đông Á xa xôi để đặt cho cậu một cái tên mang ý nghĩa thiêng liêng.
“Haejin có nghĩa là hoàng hôn.”
“Gia đình ta là Bright, là ánh sáng, vì vậy con sẽ luôn là người tỏa sáng ngay cả khi mặt trời đã lặn.”
Haejin vẫn nhớ như in khoảnh khắc gia đình hào hứng chia sẻ về ý nghĩa cái tên ấy, sau này cậu mới nhận ra đó chỉ là ngôn từ không chuẩn ngữ pháp được chắp vá vào với nhau, nhưng điều đó chẳng hề quan trọng. Với một đứa trẻ mô côi như cậu, việc có ai đó dành tâm tư đặt tên cho mình đã là một sự xa xỉ và hạnh phúc không thể nói lên lời.
Nhưng giờ đây cậu lại tự trách, rằng giá như lúc đó cậu đừng nhận lấy cái tên ấy, giá như cái tên của cậu không rực rỡ đến thế. Bởi giờ đây, Haejin không hề tỏa sáng; cậu chỉ là một sự lụi tàn đang chìm dần vào trong bóng tối.
Bi kịch ập đến khi Haejin vừa tròn độ trưởng thành, gia đình cậu đang trên đường đi ăn mừng thì chiếc xe tải mất lái đâm vào xe họ. Anh trai dùng thân mình bảo vệ lấy Haejin và rồi đã trút đi hơi thở cuối cùng. Cha mẹ nuôi thì may mắn sống sót, nhưng họ rơi vào trạng thái hôn mê sâu. Sợi dây sinh mệnh mỏng manh mà bệnh viện từng muốn từ bỏ ấy, giờ đây lại đang bám được duy trì vào sự đánh đổi về cả danh dự và cảm xúc của Haejin.
"Anh ơi, em thật sự mệt mỏi quá..."
Trong góc dinh thự u tối và ngột ngạt, Haejin chìm sâu vào trong giấc ngủ của mình. Chỉ khi cuộn tròn trong chăn, tâm hồn đầy rẫy những vết thương của cậu mới tìm thấy một chút bình yên.
Sáng hôm sau, Haejin thức dậy với sự chán nản và uể oải. Thể trạng của cậu đang sa sút một cách trầm trọng.
Ryle luôn yêu cầu Haejin phải ở trong trạng thái hoàn hảo nhất, sẵn sàng phục vụ bất cứ khi nào hắn cần. Hắn mua toàn bộ thời gian của cậu để cậu phải linh hoạt sắp xếp theo mọi lịch trình theo ý hắn.
Dù hôm qua không nằm quá lâu trên sàn đá lạnh, nhưng di chứng từ vụ tai nạn năm xưa đã khiến sức khỏe của Haejin trở nên suy kiệt, dễ đổ bệnh hơn. Trước khi để Ryle biết được và trở nên khó chịu thì cậu phải nhanh chóng hồi phục sức khoẻ của bản thân.
"Ưm..."
Haejin khẽ rên rỉ, vết bầm tím bắt đầu hiện lên nơi cổ tay do bị trói lại quá lâu. Cậu nén cơn đau, cố gắng đứng dậy ra khỏi giường.
Hôm qua, biểu hiện của Ryle mang theo một sự cuồng bạo khác thường. Chắc không chỉ vì nhu cầu giải tỏa pheromone sau chuyến công tác dài ngày, mà còn có lẽ đang gần đến kỳ phát tình của hắn cũng nên. Sau 5 năm nếm trải mọi sự đối xử trong dinh thự này, cậu cũng dần quen thuộc với việc tính toán chu kỳ của hắn.
Có lẽ không phải tuần này đâu.
Cuối tuần này, cậu đã có ý định đến bệnh viện thăm cha mẹ. Vì phải luôn túc trực phục vụ cho Ryle nên số lần đến thăm cũng vô cùng thưa thớt, nhưng nhờ điều khoản trong hợp đồng thì cậu vẫn có thể thăm họ theo định kỳ; cũng chính từ dòng tiền ở bản hợp đồng đó mà cha mẹ cậu vẫn đang được hưởng những dịch vụ y tế tốt nhất.
Vậy nên, hãy cố gắng thêm một chút nữa thôi Haejin à.
💬 Bình luận (0)