Tôi men theo cầu thang dốc ngược xuống thêm vài tầng, trước khi lối đi mở ra một hành lang dài thẳm. Không gian nơi này được chiếu sáng lờ mờ nhờ những viên huỳnh thạch đính trên trần, rọi thứ ánh sáng yếu ớt xuống nền đá cuội và những vách tường cẩm thạch xung quanh. Thấy có sẵn nguồn sáng, tôi liền tắt quả cầu ma pháp rồi cất đi. Ở một nơi quỷ dị thế này, tốt nhất là không nên tự biến mình thành một bia ngắm sống động cho những sinh vật ẩn rập trong bóng tối.
Khi đã sẵn sàng tiến bước, tôi phải mất một lúc để gạt bỏ cảm giác ngột ngạt đè nén lồng ngực khi ở sâu dưới lòng đất.
Đây là lần đầu tiên tôi đi thám hiểm một mình, và việc thiếu vắng một người đồng hành khiến bóng tối mịt mùng cùng áp lực nghẹt thở từ hàng vạn tầng đất đá phía trên như càng đè nặng lên tâm trí. Nếu có ai đó đi cùng thì có thể trò chuyện để xao nhãng nỗi sợ, hoặc ít nhất là gửi gắm niềm tin rằng họ biết mình đang làm gì.
Nhưng cảm giác bất an ấy cũng nhanh chóng qua đi và nhịp thở của tôi dần trở lại bình thường. Tôi chậm rãi tiến về phía trước, tiếp tục để quả cầu kim loại lăn đi dò đường. Thấy hành lang chia làm hai ngả, tôi chọn rẽ sang nhánh bên trái, không quên đánh dấu ngã ba này lên bản đồ hệ thống.
Đột nhiên, quả cầu phía trước khựng lại giữa chừng. Tôi cau mày, thấy nó đang cố lăn qua một thứ lực cản vô hình nào đó. Tôi rướn người tới gần, tự hỏi điều gì có thể chặn đứng được một pháp khí.
Những sợi tơ gần như tàng hình đang giữ chặt lấy quả cầu, quấn quanh nó hệt như... một mạng nhện. Tôi hít một ngụm khí lạnh khi kỹ năng Cảm Quan Nguy Hiểm (Danger Sense) của mình réo lên cảnh báo. Ngay lập tức, tôi kích hoạt dị năng Ẩn Giấu Khí Tức (Hide Presence) và đứng im như tượng, không dám nhúc nhích dù chỉ một chút.
Một chiếc chi dài ngoằng thò ra từ phía góc cua hành lang, theo sau là mười một chiếc chân khác nâng đỡ cơ thể gớm ghiếc của một sinh vật mang hình dáng loài nhện. Trên đầu mỗi chiếc chân đều là một chiếc vuốt nhọn hoắt, thứ vũ khí sinh ra để xé toạc da thịt con mồi. Kích thước cơ thể của nó, chưa tính đến những chiếc chân dài, đã to gấp đôi vóc dáng của tôi. Sinh vật ấy từ từ bò tới, đổ dồn sự chú ý vào quả cầu kim loại đang nằm bất động. Nó men theo vách tường rồi tiếp cận quả cầu, vị trí chỉ cách chỗ tôi đứng vài bước chân ngắn ngủi. Đương nhiên lại là một con nhện chết tiệt rồi. Lúc quái nào cũng là nhện.
Tôi cố giữ nhịp thở đều đặn, thầm tạ ơn thần linh và các thiên sứ vì đã ban cho chức nghiệp của tôi một dị năng tuyệt vời đến vậy, giúp tôi có thể đơn độc băng qua những vùng đất nguy hiểm này.
Con quái vật chọc chọc vào quả cầu, thấy không có phản ứng gì liền tiến lại gần hơn để quan sát cấu trúc kim loại. Một lát sau, nó quay lưng, bò về chỗ cũ trong góc khuất.
Cả người tôi căng lên, chuẩn bị cho bước tiếp theo. Tôi không hề có ý định bỏ lại món pháp khí của mình trong lưới nhện, vì vậy, bằng một luồng mana chớp nhoáng, tôi cố gắng điều khiển quả cầu lăn thoát ra khỏi mạng nhện.
Ngay lập tức, con quái vật lao vụt ra từ trong góc, ánh mắt ghim chặt vào quả cầu vừa mới tự giật đứt tơ nhện. Nó rít lên một tiếng đinh tai nhức óc, âm thanh kinh hoàng đến mức suýt chút nữa đã làm tôi giật mình mà lộ khí tức.
Nó điên cuồng lao thẳng tới. Tôi nhanh chóng né sang một bên, đồng thời điều khiển quả cầu lăn ngược lại để dẫn dụ con quái thú về phía lối hành lang cũ. Nhưng chỉ mất một giây để tôi nhận ra sự ngu xuẩn của mình khi thấy một bên là mạng nhện chằng chịt, bên kia là con quái vật khổng lồ đang chắn lối.
Tôi đưa tay xuống thắt lưng tuốt kiếm ra khỏi vỏ, nhờ có dị năng hệ thống hỗ trợ, lưỡi kiếm vung lên mà hoàn toàn không phát ra một tiếng động nhỏ nào.
Quả cầu lăn thêm một đoạn rồi dừng lại cách tôi không xa, và con quái vật vồ lấy nó. Lớp kim loại cổ vẫn chịu được những cú công kích liên hoàn của con nhện, nhưng tôi vẫn không khỏi xót xa khi thấy vài vết xước nhỏ hiện lên trên bề mặt nó.
Tôi cầm chắc thanh kiếm, giữ nhịp thở chậm rãi và đều đặn và rón rén tiến tới gần con quái vật. Nhưng biết đâm vào đâu bây giờ? Sau nhát kiếm đầu tiên, tôi sẽ mất đi trạng thái ẩn thân và trở nên mong manh chẳng khác gì một người thường không có chức nghiệp. Tại sao tôi lại cố giết nó cơ chứ? Tôi hoàn toàn có thể bỏ lại món pháp khí này cho nó mà. Chắc chắn vẫn còn những món đồ tương tự ngoài kia, đúng không?
Dù nghĩ vậy, cơ thể tôi vẫn không ngừng tiến về phía con quái vật giờ đã rời khỏi tấm mạng nhện của nó. Tôi rút một tấm bùa hộ mệnh phòng thủ ra ngậm chặt giữa hai hàm răng, tay còn lại cầm cây đũa phép lửa.
Con quái vật không ngừng đâm vào quả cầu, những cái chân của nó bắt đầu làm xước lớp vỏ ngoài.
Hít một hơi thật sâu, tôi đâm mạnh tới, cắm ngập lưỡi kiếm vào phần ngực của con nhện.
Con quái vật rít lên đầy giận dữ và đau đớn. Lưỡi kiếm của tôi mắc kẹt vào lớp vỏ giáp xác cứng cáp khi tôi cố rút nó ra, buộc tôi đành phải buông tay khi con quái vật quay ngoắt lại về phía tôi.
Nó đứng hẳn lên bằng bốn chân sau, trong khi tám chiếc chân trước đồng loạt phóng tới như mưa bắn. Tôi lập tức kích hoạt lá bùa phòng ngự trong miệng, tạo ra một lá chắn màu xanh lam nhấp nháy ngay trước mặt. Tất cả các đòn tấn công đều bị lá chắn đánh bật ra, cùng lúc lá bùa trong miệng tôi vỡ vụn thành tro bụi. Tận dụng khoảnh khắc con quái vật mất thăng bằng, tôi dồn toàn bộ lượng mana mình có vào cây đũa phép lửa. Một giếng lửa phun trào ra từ đầu đũa phép, bắn thẳng vào mặt con quái vật, thiêu rụi cả phổi và dập tắt tiếng rít chói tai của nó.
Con quái vật sững lạitrong khi tôi cuống cuồng rút con dao găm từ thắt lưng ra, vứt bỏ cây đũa phép lửa đang nóng rực do quá tải xuống sàn đá.
Tôi chuẩn bị tinh thần cho đợt tấn công tiếp theo, nhưng nó chỉ đứng yên ở đó, rồi từ từ đổ gục sang một bên, các chân co quắp lại.
Tiếng thở phào nhẹ nhõm của tôi lập tức biến thành một tràng ho dữ dội, miệng tôi vẫn còn đầy tro tàn từ lá bùa phòng ngự.
Tôi với tay lấy túi nước ở thắt lưng, súc miệng để cái vị tồi tệ đó mau chóng tan đi.
|
Thăng Cấp! |
Thầy của tôi đã từng nói rằng thám hiểm một mình trong một khu di tích chưa được khám phá sẽ giúp tôi thăng cấp rất nhanh, nhưng tăng liền hai cấp trong một ngày thế này chắc chắn là một kỷ lục.
Tôi đi vòng quanh con quái vật, vẫn cảnh giác nhỡ nó đang giả chết. Bạn sẽ không bao giờ hiểu hết được những sinh vật hoang dã ngoài kia.
Việc lấy lại thanh kiếm khá là trầy trật, nhưng cuối cùng tôi cũng gỡ được nó ra và lau sạch thứ dịch bọ nhầy nhụa dính trên lưỡi kiếm.
“Lẽ ra mày không nên động vào quả cầu đó.” Tôi lầm bầm với cái xác.
Tôi đi tới nhặt lại cây Đũa Phép Lửa, chỉ để nhận ra rằng nó đã bị phá hủy hoàn toàn bởi lượng mana quá tải mà tôi truyền vào ban nãy. Cả một lá bùa phòng ngự lẫn một cây đũa phép lửa đều bốc hơi, biết bao nhiêu tiền của đã đổ sông đổ biển. Tổn thất này thực sự khiến người ta phải hoài nghi lại các quyết định của mình. Liệu tôi có thể giết nó chỉ bằng thanh kiếm và con dao găm mới này không nhỉ?
Tôi liếc nhìn cái xác nhện đang co quắp một lần nữa, những cái chân sắc nhọn của nó lóe lên tia sáng lạnh lẽo dưới ánh chiều mờ ảo.
Có lẽ là không.
Lục lọi trong túi xách, tôi lấy ra chiếc đèn, thắp sáng nó để soi rõ những lớp mạng nhện giăng mắc khắp hành lang. Giờ thì tôi đã có thể nhìn thấy lối đi, khoảng trống giữa chúng đủ để tôi lách qua. Hơn nữa, loài nhện hiếm khi sống theo bầy đàn.
Tôi nhặt quả cầu kim loại lên và nhét vào ba lô, tự biết rằng mình không thể cho nó lăn qua hành lang đầy mạng nhện này được. Hít một hơi sâu, tôi cẩn thận bước đi, dùng đèn để phát hiện mạng nhện trước khi vô tình chạm phải chúng. Dị năng Ẩn Giấu Khí Tức vẫn liên tục hoạt động, khiến tôi như bốc hơi khỏi thế giới này.
Càng đi sâu vào lãnh địa của con nhện, tôi càng phát hiện ra nhiều kén nhện cũ nát, trũng sâu xuống. Điều này khiến tôi tự hỏi con quái vật này đã ăn gì để có thể sống sót ở đây. Dù tò mò, tôi vẫn không có ý định rạch những cái kén đó ra, nhưng thâm tâm vẫn luôn tự hỏi.
Đúng lúc đó, máy dò mana rung nhẹ khi tôi lướt qua một cái kén, khiến tôi khựng lại.
Có đáng để thử không nhỉ?
Tôi rút dao ra và rạch một đường dứt khoát trước khi kịp chìm vào sự phân vân. Chất lỏng nhầy nhụa cùng xương xẩu văng tung tóe ra sàn nhà, kỳ lạ thay, chúng lại bốc lên một mùi khá êm dịu. Gạt mớ xương sang một bên, tôi tìm thấy những đầu mũi tên đã bị axit hòa tan một phần, cùng một chiếc chìa khóa - thứ đã làm máy dò mana của tôi phản ứng. Câu hỏi về thức ăn của con quái vật vẫn còn bỏ ngỏ, nhưng chắc chắn thứ trong chiếc kén này không phải con người, vì hộp sọ của nó có hình dạng rất kỳ lạ.
Tôi lấy một mảnh vải từ trong túi và bọc chiếc chìa khóa, cẩn thận lau sạch thứ chất nhầy từng là nội tạng của sinh vật trong kén kia.
Tôi gói ghém chiếc chìa khóa cẩn thận rồi bỏ nó vào túi, tiếp tục hành trình xuyên qua lớp mạng nhện.
Tiến gần về trung tâm lãnh địa của con quái vật, tôi bắt gặp một cánh cửa đóng kín dẫn sang căn phòng khác. Phải dùng sức huých mạnh vài lần mới mở được cánh cửa, để lộ một căn phòng phủ đầy bụi bặm.
Tôi nhận ra ngay lập tức rằng đây là một phòng thí nghiệm cổ đại. Những đường ống chằng chịt nối liền với những cỗ máy kỳ lạ. Trên các kệ tủ là hàng chục lọ thủy tinh chứa đầy hóa chất bí ẩn phủ bụi thời gian. Các chậu cây xếp trên sàn nhà, nhưng những cái cây từng được trồng bên trong đã chết khô từ lâu. Dù vậy, tôi vẫn chú ý thấy vài hạt giống có vẻ sẽ bán được giá cho một người làm vườn.
Tôi cẩn thận đi quanh phòng, chú ý đến Cảm Quan Nguy Hiểm để đề phòng bất kỳ loại cạm bẫy hay mối nguy hiểm tiềm ẩn nào.
Dừng bước trước kệ đựng chai lọ, tôi sử dụng dị năng để giám định chúng từ xa mà không chạm tay vào. Đa phần đã biến chất và hết hạn sử dụng, thật đáng tiếc, nhưng có lẽ thế lại hay. Tôi không có nhiều không gian an toàn để chứa chai lọ thủy tinh, và tôi cũng không hề muốn mang theo những chất nổ hay hóa chất độc hại dễ bị rò rỉ.
Mở một ngăn kéo ra, tôi tìm thấy thêm một ít bụi mana, thứ tôi đã dùng để làm lộ diện các cổ ngữ. Đáng tiếc là, đây lại là một trong số ít những thứ mà các nhà giả kim hiện đại vẫn biết cách chế tạo. Dẫu vậy, tôi vẫn lấy thêm một lọ, dù gì nó cũng khá đắt. Tôi còn tìm thấy hai lọ khác khá hữu ích, đủ để tôi chấp nhận rủi ro mang theo dù chúng có thể bị vỡ:
|
Bột Ngủ Khi mana được kích hoạt bên trong bột, bất cứ ai hít phải sẽ rơi vào giấc ngủ sâu trong một khoảng thời gian ngắn. |
|
Dung Dịch Hấp Thụ Mana Hút mana về phía nó, vô hiệu hóa mọi pháp khí, bùa chú hoặc cổ ngữ trong một thời gian ngắn. |
Tôi đặt chúng vào ba lô, dùng thật nhiều mảnh vải để quấn xung quanh. Nhìn lướt qua căn phòng một lần nữa, tôi phát hiện một vài món đồ đáng giá có thể thu thập trong chuyến thám hiểm lần hai, nhưng tạm thời thế này là đủ rồi.
Rời khỏi phòng, tôi quay trở lại nơi có những mạng nhện ghê rợn của con quái vật đã chết. Hy vọng là chỉ có một con nhện ở đây thôi.
Tôi tiếp tục đi qua thêm vài cái kén nhện nữa, cuối cùng tôi cũng thoát khỏi lãnh địa của con quái vật ấy. Cơ thể tôi như rũ bỏ được gánh nặng, bớt căng thẳng hơn khi tiếp tục đi dọc hành lang.
Vừa rẽ qua một góc cua, tôi bỗng sững người lại khi nghe thấy một tiếng răng rắc giòn giã. Nhìn xuống dưới chân, những vết nứt đang chầm chậm lan rộng trên mặt sàn. Do quá chú tâm vào lớp mạng nhện, tôi đã quên thả quả cầu lăn dò đường phía trước ngay khi thoát ra ngoài.
Thế này... thế này là điềm gở rồi.
Tôi khẽ chuyển trọng tâm cơ thể, nhưng chỉ làm các vết nứt lan rộng hơn.
Chẳng kịp đắn đo, tôi vội vã quay ngoắt lại. Đột nhiên mặt sàn sụp xuống hoàn toàn, may mà tôi đã ngay lập tức kích hoạt dị năng Nhẹ Tựa Lông Vũ. Mặt sàn bên dưới nhanh chóng rơi vào khoảng không sâu thẳm của một cấu trúc hang động khổng lồ, trong khi tôi chầm chậm lơ lửng theo sau với tốc độ chậm rãi. Tôi ngước nhìn mép bờ vực từng là mặt sàn tôi vừa bước đi, vừa chửi nó bằng tất cả sức lực, vừa lơ lửng trôi về phía mặt đất mịt mù mà ngay cả ngọn đèn của tôi cũng không soi tới được.
Tôi cứ trôi bồng bềnh như thế, thảnh thơi chiêm nghiệm về sự tồn tại của nhân sinh suốt một phút đồng hồ, cho tới khi ánh đèn cuối cùng cũng soi rọi được đến mặt đất bên dưới.
Nền đá được gia công tỉ mỉ chứng tỏ tôi vẫn đang ở trong khu tàn tích, chỉ là ở một tầng khá sâu mà thôi.
Cuối cùng bàn chân tôi cũng chạm đất. Tôi vươn vai thư giãn đôi chân, thầm vui sướng khi được đứng trên nền đất vững chãi thay vì lơ lửng giữa không trung.
“Sehara à, giá như tôi có ai đó để trò chuyện ngay lúc này. Thám hiểm một mình áp lực quá.” Tôi lầm bầm.
Tôi rút cuốn sổ tay ra, phác họa lại vị trí mình bị rơi xuống và tạo một bản đồ tầng mới cho cái nơi chết tiệt này. “Bây giờ... tôi nghĩ mình nên tìm cách thoát khỏi đây và trở về trại để có một giấc ngủ an toàn. Điều đó có nghĩa là...” Tôi nhìn lướt qua mặt đất, cân nhắc một hướng đi tốt nhất. “Phải đi lên trên.”
Xác định được hướng có độ dốc tốt hơn, tôi liền đi theo con đường đó. Đi được vài phút, tôi nhận ra mình đã mắc kẹt ở ngõ cụt. Một bức tường đá hoàn toàn nhẵn nhụi chặn đứng lối đi. Tôi định quay lại thì máy dò mana ở thắt lưng lại phát ra tín hiệu. Cầm nó lên, tín hiệu dẫn đến bức tường bên phải. Lấy lọ bột màu xanh lam từ thắt lưng ra, tôi thổi nó vào bức tường, làm lộ ra một chuỗi dài các ký tự cổ ngữ.
Tôi rút cuốn sổ tay ra và cẩn thận chép lại từng chữ cổ ngữ trên dòng đó, rồi sử dụng kỹ năng dịch thuật của mình.
Ồ. Nó có vô số cách để kết liễu mạng sống của tôi nếu tôi cố tình phá cửa xông vào. Tôi kích hoạt dị năng Vô Hiệu Hóa Cổ Ngữ, Ngay lúc đó, cơ thể tôi bắt đầu tự động di chuyển, các ngón tay thoăn thoắt khắc họa một loạt cổ ngữ bổ trợ đè lên hệ thống trận pháp có sẵn. Quá trình giải mã này tốn nhiều thời gian và tâm sức hơn bình thường rất nhiều. Tôi bắt đầu đổ mồ hôi đầy lo lắng khi chứng kiến từ một đoạn cổ ngữ ngắn ngủi ban đầu, giờ đây cả bức tường đá khổng lồ đã chi chít, dày đặc những ký tự bùa chú do chính tay mình vẽ ra. Khi hệ thống báo hoàn thành, năm ngón tay tôi đã co quắp vì phải xuất lực liên tục.
Một âm thanh phát ra từ phía trước kéo sự chú ý của tôi khỏi bàn tay đang mỏi nhừ. Ngay trước mắt tôi, bức tường đá vỡ vụn thành bụi, mở ra một căn phòng chứa đầy những kỳ quan. Những Cỗ Máy Tự Động đứng sừng sững, xếp dọc theo các bức tường ở trong một tình trạng nguyên vẹn và hoàn hảo nhất mà tôi từng được chứng kiến trong đời. Đôi mắt của chúng vẫn tối om, chưa được khơi nguồn ma thuật vốn dĩ dùng để ban phát sự sống. Ở góc xa của căn phòng, tôi có thể nhìn thấy đường nét của một cánh cửa. Thế nhưng, ở ngay chính giữa căn phòng, một chiếc rương vàng được chạm khắc cực kỳ tinh xảo đã thu hút hết sự chú ý của tôi.
Tôi bước tới và mở nó ra. Nằm gọn bên trong là một quả cầu tỏa ra thứ ánh sáng đục mờ, kích thước bằng đúng nắm tay của tôi.
|
Quả Cầu Chức Nghiệp (Vật phẩm độc nhất) Được tạo ra bởi một Đại Ma Pháp Sư vô danh, quả cầu này ban cho người sử dụng thêm một loại chức nghiệp mới (hệ mới). |
Tôi phải cố kìm chế để không đánh rơi món cổ vật này. Quả cầu này không được phép tồn tại! Tôi chưa từng nghe chuyện ai đó có thể sở hữu chức nghiệp thứ hai. Thậm chí trong bảng trạng thái của mỗi người còn chẳng có tùy chọn nào cho việc đó. Phải thừa nhận rằng, hệ thống vẫn đang cập nhật những tính năng mới cứ sau mỗi vài năm khi mana dần khôi phục về trạng thái bình thường, nhưng nếu việc sở hữu chức nghiệp thứ hai là khả thi, thì ít nhất cũng phải có ghi chép nào đó lưu lại chứ... đúng không?
Trước khi suy nghĩ thêm về điều đó, tôi liền truyền mana vào quả cầu để kích hoạt nó.
Nó vỡ vụn thành cát bụi ngay trong lòng bàn tay tôi, cùng lúc bóng tối hoàn toàn bao trùm lấy tầm nhìn.
|
Bạn đã được ban tặng chức nghiệp thứ hai! Vì đây là chức nghiệp thứ hai, nó sẽ được tinh chỉnh để phù hợp nhất với phẩm chất của bạn. Vui lòng đợi trong giây lát. |
|
Chúc mừng bạn đã trở thành một Học Giả Pháp Sư! Kỹ năng Chức nghiệp: Cấp 1: Trí Tuệ Của Cổ Nhân |
Tôi lồm cồm bò dậy khỏi mặt đất đầy trầy trật, hai tay ôm lấy đầu khi dòng mana bạo ngược đang cuồn cuộn chảy khắp cơ thể, phá vỡ cấu trúc cũ để tái thiết lại thành những đồ hình năng lượng hoàn toàn mới.
Tôi…tôi đã trở thành một pháp sư. Chức nghiệp phổ thông danh giá nhất từng tồn tại, các pháp sư luôn được bảo vệ nghiêm ngặt và được đích thân những bậc thầy uyên bác nhất trong các pháo đài huấn luyện. Chẳng một ai có thể trút thứ sức mạnh tàn phá kinh hoàng lên những mối nguy hiểm liên tục tấn công chúng ta như cách mà một pháp sư có thể làm. Uy lực của họ là vô song, bởi họ là những thực thể duy nhất có khả năng can thiệp và xoay chuyển kết cấu của thực tại xung quanh.
Tôi chưa bao giờ nghe nói đến Học Giả Pháp Sư (Lore-Mage), nhưng điều này cũng không có gì lạ. Kiến thức về các loại pháp sư khác nhau luôn được giữ bí mật tuyệt đối.
Tôi nhanh chóng mở bảng trạng thái của mình lên.
|
Tên: Leo Grayson Chủng tộc: Nhân loại Chức nghiệp 1: Nhà Khai Phá (Nhà thám hiểm) Chuyên môn 1: Cổ Ngữ Sư Tập Sự Cấp độ: 27 Chức nghiệp 2: Học Giả Pháp Sư (Pháp sư) Chuyên môn 2: Trống Cấp độ: 1 Danh hiệu: Tín Đồ Của Sehara Kỹ Năng Chức Nghiệp: (Nhà Khai Phá) Cấp 1: Bản Đồ Cơ Bản Cấp 5: Cảm Quan Nguy Hiểm Cấp 10: Nhận Diện Tạo Tác Cấp 15: Ẩn Giấu Khí Tức (Ẩn Thân) Cấp 20: Nhẹ Tựa Lông Vũ Cấp 25: Dò Tìm Tàn Tích (Học Giả Pháp Sư) Cấp 1: Trí Tuệ Của Cổ Nhân Kỹ Năng Chuyên Môn: (Cổ Ngữ Sư) Nhận Diện Cổ Ngữ Vô Hiệu Hóa Cổ Ngữ Khắc Ấn Cơ Bản |
Tôi thậm chí còn có cơ hội sở hữu thêm một chuyên môn thứ hai. Chuyện này... chuyện này thật sự là điên rồ.
💬 Bình luận (0)