Tên: Hãy Là Người Đầu Tiên (Và Cũng Là Cuối Cùng)
Tác giả: Omegaheir
Loại: Mydei gay x Phainon thẳng (hên xui);
Phaidei - Phai top x Dei bot (đảm bảo, đảm bảo, đảm bảo)
Nguồn: Thánh địa AO3
Dịch giả: Sun See
Thế loại: Boylove, Hiện đại, Bạn thân, OOC, có xiếc (rất nhiều)
Lưu ý: cả hai đều không khiết. Chỉ là fanfic đọc giải trí, đừng quá bận tâm.
=====
Án văn:
Hôn cậu bạn thân á? Dị hợm còn tởm lợm chết đi được.
Nhưng để bị cậu ta đè ra dập cho thừa sống thiếu chết? Đó mới là cái Mydei gọi là một cách hoàn hảo để tận hưởng một buổi chiều Chủ Nhật dễ chịu.
=====
Chính văn:
Mydeimos thầm nghĩ, chẳng có cách nào tuyệt vời hơn để tận hưởng một buổi chiều bằng việc nằm dài trong phòng tại ký túc xá; trên chiếc giường vừa chật vừa bừa bộn, mặc kệ thế giới chộn rộn ngoài kia và cứ để anh bạn thân kiêm bạn cùng phòng cắm sâu cái đó trong cơ thể.
Phainon đang nhìn xuống cậu, ánh mắt là sự giao thoa giữa ngỡ ngàng xen lẫn lo lắng. Ánh mắt đó ngập tràn dịu dàng khiến Mydei có cảm giác như mọi góc khuất trong lòng đều bị phơi bày, trở nên mong manh và yếu đuối đến lạ kỳ.
Chuyện này vốn dĩ không nên... không nên mang nhiều phức cảm kỳ lạ đến thế.
Theo lý mà nói, lẽ ra lý trí của Mydei phải hoàn toàn không liên quan vào cuộc vui này. Ban đầu, chỉ vì vài phút buồn chán và có chút tò mò, như mọi khi, cả hai không ngừng buông lời trêu đùa, bỡn cợt nhau. Cho đến khi, khoảnh khắc Phainon lướt những ngón tay ấm áp dọc theo vòng eo nhạy cảm rồi kéo chiếc áo của Mydei lên khiến âm thanh rên rỉ đầy rạo rực vô tình bật thốt khỏi đôi môi Mydei.
Chính vào giây phút ấy, cả hai mới thực sự nhận ra việc mà họ đang làm. Dù thế, ngọn lửa dục vọng đã được thắp lên đến cao trào, bùng cháy cao đến mức chẳng thể nào dập tắt được nữa.
Một tiếng trước.
"Tôi biết anh đang nhìn chằm chằm vào tôi đấy." Mydei lên tiếng mà không thèm ngẩng mặt lên khỏi trang sách đang đọc dở. Cậu đã sớm học được cách cảm nhận từng thay đổi trong tâm trạng của Phainon, và cậu luôn biết khi nào anh đang khao khát sự chú ý từ cậu trước khi anh kịp nói.
"Cậu chẳng thèm kể gì về buổi hẹn hò tối qua cho tôi nghe, dù chỉ một chút." Phainon lập tức đáp lại. Thậm chí, anh không buồn che dấu sự thật rằng anh đang đợi để được Mydei chú ý.
Hôm nay, một buổi chiều Chủ Nhật hiếm hoi, khi cả hai đồng thời lười biếng nằm dài trong căn phòng ký túc xá chung, thay vì ra ngoài tụ tập bạn bè, đi tập gym hay vùi đầu vào thư viện như mọi lần. Trong khi Mydei vẫn còn tranh thủ đọc sách từ lúc cậu ta mới thức dậy cho đến lúc này, thì Phainon vừa kết thúc cuộc gọi Facetime kéo dài cả tiếng đồng hồ với cô bạn thanh mai trúc mã Cyrene.
Suốt hai năm qua, Mydei luôn xem Phainon như là một người bạn thân thiết nhất, đó là lý do vì sao cậu thuộc làu từng thói quen thường nhật lẫn từng cử chỉ nhỏ nhặt của anh. Thông thường, sau khi gọi cho Cyrene, Phainon sẽ đi giải quyết đống quần áo bẩn, chạy bộ vài vòng, rồi trở về phòng khi trời đã sập tối để than vãn với Mydei rằng cuối tuần này anh chẳng học được chữ nào vào đầu.
Nhưng hôm nay thì khác, vì một lý do bí ẩn nào đó. Phainon cứ biếng nhác nằm dài trên giường, không ngừng ném về phía Mydei những ánh nhìn lộ liễu như muốn thúc giục cậu mở lời trước.
"Buổi hẹn hò của tôi tối qua hả?" Mydei ngạc nhiên hỏi lại.
Từ khi nào Phainon lại bận tâm đến chuyện đó vậy kìa? Mydei vốn luôn giữ kín những chi tiết về đời sống tình cảm riêng tư của bản thân. Đó là dĩ nhiên. Dù sao Phainon cũng là trai thẳng mà. Mydei bắt đầu hoài nghi. Theo lý mà nói, Phainon sẽ chẳng thể hào hứng khi nghe cậu kể về những gã đàn ông mà cậu đã từng lên giường mới đúng.
Hơn nữa, Mydei cũng có chút không thấy thoải mái khi phải báo trước với Phainon việc cậu đã hay chuẩn bị qua đêm bên ngoài hoặc sắp dẫn một ai đó về phòng của cả hai. Cậu không muốn làm xáo trộn không gian sống vừa an toàn, vừa ấm cúng cả hai đã cùng tạo dựng. Cũng có thể do cậu cảm thấy có lỗi nếu như phải ép bạn cùng phòng nhường bớt không gian riêng tư cho mình hưởng thụ (dù thỉnh thoảng Phainon cũng dẫn con gái về phòng).
Nhưng, đã đến lúc này, ai còn bận tâm lý do thực sự là gì chứ?
“Đúng. Tối qua, rõ ràng cậu vội chạy thục mạng đến chỗ hẹn mà.”
"Phải, chẳng phải tối qua cậu đã sấp ngửa chạy đến chỗ hẹn đó sao?" Phainon tiếp tục gặng hỏi. Giọng nghe có vẻ thản nhiên, nhưng lại thấp thoáng chút gì đó vừa hậm hực, pha lẫn chút tư vị cay đắng.
“À… Tôi không có ý định gặp lại anh ta nữa.” Mydei đáp, mơ hồ tựa như một lời trấn an. “Chúng tôi không hợp nhau lắm.”
"Ổ? Không hợp ở điểm nào?"
Mydei đảo mắt nhìn về phía Phainon, hỏi: "Anh thực sự muốn biết?"
“Đúng thế.” Phainon kiên quyết. “Vì không biết nên tôi mới hỏi cậu.”
Mydei dịch chuyển cơ thể trên tấm nệm một chút, tôivẻ đắn đo, không biết có nên nói thẳng hay không. Cuối cùng, cậu quyết định cho Phainon câu trả lời mà anh mong đợi.
“Cả hai người, tôi và anh ta đều không lên đỉnh.” Mydei nói, tâm trạng khi nhớ lại dường như có gì đó rất u ám. Một trải nghiệm khiến cho người trong cuộc rất rất ức chế.
Người đó trên ảnh là một chàng trai vừa điển trai lại còn tử tế, đã thế hắn còn chết mê chết mệt Mydei nữa kìa. Chỉ là, đa số người tình của Mydei đều bắt nguồn từ các app hẹn hò, cho nên khi gặp mặt, Mydei không tránh khỏi có chút hụt hẫn. Chàng trai kia ngoài đời có hơi thấp bé và gầy gò hơn hẳn so với trên ảnh. Đã thế, khi quan hệ xác thịt, hắn ta gần như bị Mydei làm cho choáng ngợp đến mức gần như chỉ còn một mình Mydei thỏa sức làm tới trong cuộc hoan lạc chớp nhoáng.
Vốn chẳng phải là lỗi của hắn khi từ rất lâu rồi, Mydei đã luôn tìm kiếm khoái cảm từ những cuộc tình một đêm với người lạ. Chỉ là, trong lòng cậu lại có thêm nhiều chút những thất vọng đến từ dục vọng rạo rực chưa được thỏa mãn.
Cơ bản, hắn không phải là người Mydei khao khát.
Thứ cậu thực sự muốn chính là...
Phainon tròn mắt, hoàn toàn sững sờ trước câu trả lời thẳng thắn. Anh “Ồ!” lên một tiếng rồi im bặt, không nói thêm gì nữa. Thông qua biểu hiện của anh, Mydei ngầm hiểu đó là sự ngầm thừa nhận rằng cậu đã đi quá giới hạn. Đó là cái giá phải trả cho việc bản thân cậu không phớt lờ những câu hỏi ngốc nghếch của anh để tập trung đọc cho xong cuốn sách chết tiệt.
Đột nhiên, Phainon ngồi bật dậy từ trên giường rồi bắt chéo chân. Hành động này của anh khiến Mydei không thể ngăn tầm mắt của mình tự dán vào lớp vải trên cái quần đùi đang tự co lại, ôm sát những múi cơ trên đùi Phainon. Anh là người duy nhất mà Mydei biết có thể sở hữu một vóc dáng tương xứng với cậu. Là chàng trai có chiều cao gần mét chín, Phainon duy trì hình thể cực phẩm một cách vô cùng tự nhiên cùng với danh hiệu cầu thủ ngôi sao của đội bóng đá tại trường đại học của họ.
Và đó cũng chính là một trong nhiều lý do khác khiến Mydei ghét tranh luận với người bạn này của mình. Cách suy nghĩ của anh ta… ưm, phải nói sao nhỉ? Coi như đầu óc của anh ta có thể tự động nhảy số về những phương trời xa xôi, nơi mà suy nghĩ của Mydei chẳng thể nào kịp nghĩ đến.
“Nếu… việc tôi vừa nói khiến cảm thấy không thoải mái thì—" Mydei nhỏ giọng.
"Không, không hề có." Phainon lập tức cắt ngang trước khi cậu kịp nói hết câu. “Chỉ là… dạo này, tôi cũng chẳng khá hơn trong chuyện đó. Ờ thì… có chút không được thỏa mãn lắm với các đối tượng. Tôi cứ tưởng chuyện đó của cậu sẽ khá khẩm hơn đấy.”
Hửm? Câu nói ngoài dự đoán từ Phainon khiến Mydei có chút ngạc nhiên. Cậu ngẩn người một chút rồi ngẫm kỹ lại. Đúng là dạo gần đây, Phainon chẳng nhắc đến bóng hồng mới nào xuất hiện. Cậu nói đầy chắc nịch:
“Tôi khá tự tin mà nói rằng, mọi cô nàng thuộc loại ‘thẳng’ trong trường này đều luôn thầm thương trộm nhớ anh đấy, Phainon."
Trước đây, Cyrene từng nói trên wen trường có một câu lạc bộ người hâm mộ bí mật của Phainon. Cô nàng đã luôn tìm cách thâm nhập vào đó để tung ra những bức ảnh dìm hàng Phainon mà cô có. Chẳng hạn như bức ảnh Phainon ngủ say đến mức há hốc mồm, chảy cả dải nước miếng lên vai Mydei, hay bức ảnh Phainon đang 'lén lút' ngoáy mũi - bức ảnh luôn là tâm điểm gây cười được yêu thích nhất trong nhóm chat của cả hội.
Và cũng vì bị áp chế bởi ánh hào quang rạng rỡ (liệt dương) của Phainon, những người ái mộ anh luôn biết điều, biết giữ một khoảng cách chừng mực mỗi khi anh sánh bước ra ngoài cùng Mydei. Cậu không hoàn toàn hiểu lý do tại sao, nhưng cậu thầm biết ơn vì họ đã làm như thế. Chỉ có một lý do khiến không khí mỗi khi họ đi chơi trở nên gượng gạo chính là khi Mydei phải đứng nhìn người ta xuất hiện tôitình hay buôn lời tán tỉnh Phainon thôi.
“Không phải thế.” Phainon cười đầy bối rối. “Không phải các cô ấy không hứng thú với tôi. Chỉ là tôi cứ có cảm giác bản thân mình luôn làm phí thời gian của họ. Khi bước vào cuộc vui, tôi cứ có cảm giác không hứng thú lắm.”
“Thế thì… anh giống tôi rồi đấy.” Mydei đáp, ánh mắt vô thức đập vào cây hàng đang lấp ló dưới lớp vải quần của Phainon. Thứ đó hình như đang có ý ngóc lên, gào thét đòi hỏi sự chú ý từ cậu. Cơ mà, thứ khiến cậu bực mình không phải là cái đó của Phainon mà là cái quần vàng tím kỳ khôi mà Phainon đang mặc. Mydei thầm nghĩ, nếu chút nữa Phainon có tự xử, cậu sẽ xung phong giặt đồ vào tuần tới, để có cơ hội ném chiếc quần đùi đáng ghét với màu sắc đầy khiêu khích kia vào sọt rác.
Căn phòng bỗng chốc rơi vào khoảng lặng ngột ngạt. Mydei cố vùi mặt trở lại vào những trang sách, nhưng đôi mắt cứ lướt qua những dòng chữ một cách vô định, toàn bộ tập trung hoàn toàn rơi sang một nơi khác.
"...Chuyện đó thật sự… có chút phiền phức..." Phainon đột nhiên nói tiếp, lời nói ngập ngừng, ngắt quãng. "Cậu biết đấy, tôi vẫn có nhu cầu đó..."
"Anh thừa biết bản thân có thể tự xử khi không tôi trong phòng mà." Mydei dửng dưng đáp.
Hóa ra lý do khiến Phainon cứ nói vòng vo từ nãy đến giờ chỉ có nhiêu đó. Mấy câu nói mờ ám của anh khiến Mydei cố ngăn bản thân không tưởng tượng thêm đến cảnh đó. Khi Phainon tự cởi quần, tự an ủi con cặc tôilớn của mình cùng với chuỗi âm thanh rên rỉ vang lên khe khẽ, cũng có thể mang theo chút tuyệt vọng khi cố hạ thấp giọng để không phát hiện và cũng có thể là sợ Mydei ngửi thấy mùi tinh dịch sau khi bắn ra, vương vãi khắp tay hay khăn giấy.
"Tôi biết, chỉ là khoái cảm đó, chuyện đó, nó không giống thế. Nói ra có hơi riêng tư nhưng—" Phainon ngập ngừng.
"Tôi nghĩ chúng ta vượt qua ranh giới được gọi là 'riêng tư' của mỗi cá nhân từ khá lâu rồi" Mydei ngắt lời. Cậu nói xong rồi lập tức thản thốt. Cứ như bản thân cậu đang tự trò chuyện với chính mình giữa cơn sốt cao tới mộng mị.
“Thế hả? Vẫn có vài thứ tôi luôn giấu riêng cho mình đấy, Mydeimos.” Phainon cười ranh mãnh. “Dù vậy, nói về chuyện đó, vốn cậu chẳng giúp cho tôi được bao nhiêu đâu vì khó để lên đỉnh nếu không có sự tiếp xúc da thịt. Tôi càng thích hơn khi có người trò chuyện, nói đôi câu sex joke thô tục, và hỏi về cảm xúc khi thăng hoa.”
Lượng thông tin lần này vượt quá mức tâm lý Mydei có thể tiếp nhận. Cảm giác hụt hẫng phút trước lập tức bay biến, thay vào đó, thứ cảm xúc mãnh liệt, lạ lẫm bỗng chốc lấn át, cuộn trào trong lòng. Khi cậu còn chưa kịp hiểu cảm giác bối rối này là gì thì cậu chợt nhận ra, mình không phải là người duy nhất cảm thấy cuộc nói chuyện giữa họ đang tiến vào sự căng thẳng.
Là một chàng gei, khả năng quan sát của Mydei coi như được xếp vào bình thường. Cậu nhận rõ bản thân chẳng thể nào phớt lờ được sự trỗi dậy đầy ngạo nghễ, càng lúc càng rõ mồn một của con cặc dựng đứng, thứ đang ẩn dưới lớp vải quần đùi Phainon.
Phút chốc, Mydei chợt nhớ đến người chàng trai hôm qua, khá đẹp trai còn rất dịu dàng, liên tục gọi tên cậu, khi cả hai đang ôm lấy nhau giữa trận yêu cuồng nhiệt, thay vì nhiệt tình đáp lại, Mydei chỉ nghĩ đến việc: liệu bản thân có chạy đến đón kịp chuyến tàu cuối cùng để về nhà hay không.
Tiếp đó, một hình ảnh khác đầy dâm mỹ lập tức xuất hiện, khi cậu áp ngực vào tấm lưng trần của Phainon, da chạm da, mồ hôi nhớp nháp, cùng các tiếng rên rỉ đầy dâm đãng khi thúc sâu từng nhịp, từng nhịp một.
"Và chưa có cô gái nào mang lại cho anh cảm giác đó?" Mydei hỏi, giọng có chút trầm xuống. Cậu cũng không chắc bản thân đang nói gì, chỉ lơ mơ nhận ra, dường như cả hai đang bị cuốn vào một bầu không khí kỳ lạ và khó giải thích.
Gương mặt Phainon đỏ bừng, anh vội vã dùng chiếc gối để che đi sự bối rối của mình. Có lẽ đó là lựa chọn tốt nhất vào lúc này để giữ cho mọi chuyện không vượt quá tầm kiểm soát.
"Không hẳn. Khi tôi nói về nhu cầu muốn tiếp xúc da thịt, ý tôi là… tôi muốn ai đó có kích thước tương đương.” Phainon thì thầm, như thể đang chia sẻ một tâm tư thầm kín đầy bí mật. “Tôi muốn áp đảo người có sức mạnh ngang bằng hoặc mạnh mẽ hơn tôi. Muốn… đè xuống vật nhau, trêu đùa rồi chọc cho đến khi người đó phải van nài hoặc thét gào tên của tôi.”
Dù kết cục thế nào, giờ đây không thể phủ nhận rằng cả hai đều đang đạt trạng thái hưng phấn, và dĩ nhiên sẽ tìm cách giải tỏa ham muốn của bản thân, không cách này thì cách khác. Lúc này đây, Mydei có thể chọn cách trốn khỏi bầu không khí đầy ám muội này để vào phòng tắm rồi tựu thủ dâm với trí tưởng tượng của mình. Cậu có thể tự thấy người bạn thân của mình bị cậu đè xuống, liên tục bị cậu dập đến khi mềm nhũn cả người, lỗ nhỏ bị nong rộng đủ để nhét vài ngón tay vào cùng với giọng nói dịu dàng pha lẫn chút dâm đãng của Phainon hãy còn lởn vởn trong đầu.
Hoặc, cậu có thể đánh bại anh ta bằng chiêu trò dâm đãng anh ta đang cố tình bẫy cậu.
"Phainon, anh muốn thử làm tình với tôi không?"
Lời nói tuôn ra từ miệng trước khi Mydei kịp ngăn chính mình lại khiến không gian như ngưng đọng. Đó là một khoảnh khắc mang tính quyết định, báo hiệu sự thay đổi không thể quay lại trong mối quan hệ “bạn bè” của họ.
“Chẳng phải cậu là…ưm…” Phainon cắn môi dưới.
Nếu Phainon im lặng lâu hơn một chút, có lẽ Mydei đã tìm cách lập tức rời đi, và chuyển sang phòng trọ của Castorice và Cipher để tránh khó xử đầy ngượng ngùng giữa hai người.
(Còn tiếp...)
💬 Bình luận (0)